Chớp mắt đã qua mười bảy, mười tám ngày. Ông già, Tinh Vũ, Yến Hoàng Sơn và các trưởng lão mắt nhắm mắt mở mặc kệ việc Vương Phật Nhi bảo các tăng nhân của Đại Lôi Âm tự truyền thụ võ học phật môn cho đệ tử hai nhà Tinh, Yến. Kế hoạch của Vương Phật Nhi tiến triển rất thuận lợi.
Những đệ tử trẻ tuổi này ban đầu còn xem thường võ học của Lạn Đà tự, có chút tự kiêu cho rằng Đao đạo của Tinh gia là thiên hạ vô địch, trần thế vô song. Nhưng Vương Phật Nhi cũng rất khôn khéo, không hề tranh cãi về chuyện võ học bên nào mạnh, bên nào yếu mà chỉ cố gắng giảng giải về võ đạo là có công mà sắt có ngày nên kim, hiểu về sở trường của người khác thì bản thân càng dễ đột phá cực hạn.
Hắn lấy ví dụ một cách đầy ngụ ý về việc tu vi Đao đạo của mấy đệ tử hai nhà Tinh, Yến đã bắt đầu đình trệ nhưng sau khi được tiếp cận võ học của Lạn Đà tự thì cũng hiểu thêm ra, nhờ đó mà võ học tiến bộ nhanh.
Nói như vậy vừa không làm mất thể diện Đạo đạo Kiếm quyết của hai nhà Tinh, Yến vừa nghe rất lọt tai nên dễ dàng vượt qua sự cản trở của một số ít đệ tử ngoan cố. Hơn nữa, bản thân võ học Lạn Đà tự cũng bác đại tinh thâm, sâu xa như biển, trong đó có một số môn võ học khi luyện thành thì không hề thua kém Đao đạo của Tinh gia. Mấy đệ tử nhỏ tuổi của thôn Long thứu vốn có kiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-vien-vuong/1585554/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.