Thường Tiểu Gia không phải một người đơn giản.
Buổi tối Tạ Lệ nằm ở trên giường không ngủ được, anh dùng tay làm gối đầu, ở trong bóng tối trợn tròn mắt.
Anh cảm thấy Thường Tiểu Gia đối với mình có vài phần kính trọng, nếu không lúc ăn cơm cũng sẽ không để anh ngồi đối diện, lúc tắm rửa cũng cho anh dùng chung vòi nước.
Nhưng lúc Thường Tiểu Gia từ chối anh cũng không chút lưu tình, không cho một chút đường lùi.
Phải làm sao đây? Tử triền lạn đả hiện ra quá khả nghi; dẫn dắt Thường Tiểu Gia và Đại Hào thêm mâu thuẫn làm cho Thường Tiểu Gia giải quyết Đại Hào? Dùng tính cách của Thường Tiểu Gia, không hẳn sẽ làm chuyện này, hơn nữa động tác càng nhiều, lộ ra sơ sót lại càng lớn. Hay là thử bắt tay với những người bên cạnh Thường Tiểu Gia?
Tạ Lệ nghĩ không ra manh mối, anh buồn bực co chân lại, đột nhiên nhớ động tác Thường Tiểu Gia xoa xoa vết sẹo trên eo mình. Anh cảm thấy động tác kia khiến người không dễ chịu, đến cùng Thường Tiểu Gia đang suy nghĩ gì?
Tạ Lệ có cảm giác vết sẹo lại đột nhiên ngứa ngáy.
Ngày thứ hai trời mưa.
Ngày hè mưa không triền miên giống mưa xuân, mà trong chớp mắt bao phủ trời đất, sau đó mưa che ngợp bầu trời, nước bắn tung tóe, mang theo một cỗ khí thế mạnh mẽ.
Nhưng mặc cho bên ngoài trời mưa lớn, bên trong khu giam giữ vẫn nóng, mưa to mang theo hơi nước, bao vây thân thể người, đi vào từng lỗ chân lông, mặc dù ngồi không làm gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dam-my-che-dau/990499/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.