Khi Sở Tiểu Điềm tỉnh lại là Đoàn Tiêu đã đánh thức cô.
Cô chưa từng nghĩ rằng bản thân có thể ngủ say như chết trong điều kiện như vậy, ngay cả khi xe đã dừng lại mà cũng không biết.
“Dậy đi, Tiểu Điềm.”
Sở Tiểu Điềm dụi mắt, bỗng nhiên cô nhận ra gì đó, cô ngẩn người.
Khoan đã…
Vừa rồi có phải Đoàn Tiêu gọi cô là “Tiểu Điềm” không?
Hay là cô nghe nhầm rồi?
Trước giờ anh đều gọi đầy đủ họ tên của cô, cứ Sở Tiểu Điềm này Sở Tiểu Điềm nọ, lần nào cũng đều là giọng nói trầm thấp, tràn đầy từ tính, lần nào cũng khiến lỗ tai cô tê dại, cho dù là giọng điệu lạnh lùng uy h**p cũng êm tai đến nỗi khiến trái tim người ta đập loạn nhịp.
Nếu vừa rồi cô không nghe nhầm, Đoàn Tiêu không gọi đầy đủ họ tên của cô mà gọi cô là Tiểu Điềm.
Nhận ra điều này, Sở Tiểu Điềm mở to đôi mắt ướt át vừa mới thức dậy của mình, trong ánh mắt toàn là vẻ ngạc nhiên.
Không phải cô vừa nằm mơ đấy chứ?
Đoàn Tiêu xoa đầu cô, khẽ nói: “Xuống xe thôi, chúng ta tới nơi rồi.”
Bên ngoài đã tối rồi. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lúc xuống xe, cô không nhìn thấy gì cả, Đoàn Tiêu quấn áo khoác lên người cô.
Cho đến khi có một tia sáng chiếu về phía bên này.
Chỗ đó chắc là căn cứ quân sự hoặc công ty, nhưng bởi vì ánh sáng quá u ám, không nhìn rõ diện tích và kiến trúc bên trong.
Vừa hay Z xuống xe, cởi chiếc áo khoác vốn đã không mặc chỉnh tề
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848461/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.