Rõ ràng người anh nói đến là Karl và Tuyết Cầu.
Nhưng vào tai Sở Tiểu Điềm lại thành Đoàn Tiêu như đang nói anh muốn gặp cô ngay lập tức vậy.
Cô không khỏi buồn cười, cô nói: “Thật trùng hợp, em cũng nhớ tụi nó rồi.”
“Thật không may.” Đoàn Tiêu bình tĩnh nói: “Trên thực tế, bọn chúng không lúc nào không nhớ đến em, muốn gặp em.”
“Em cũng vậy.” Sở Tiểu Điềm nói: “Hiện giờ em rất muốn gặp bọn chúng, em có thể đi tìm bọn chúng không, nhân tiện...”
“Nhân tiện cái gì?”
“... Nhân tiện gặp anh.”
Nói xong, Sở Tiểu Điềm cảm thấy phiền não.
Sao lại nhân tiện chứ?
Đúng là cô muốn gặp Karl và Tuyết Cầu, nhưng cũng rất muốn gặp anh.
“Được.”
“Vậy anh đợi em chút, em đi ngay đây.”
“Ừ.”
Sở Tiểu Điềm bỏ điện thoại xuống, đi thay quần áo.
Cô cũng không biết tại sao, có thể là vì Đoàn Tiêu nói anh sắp đi công tác, cũng có thể là do lời anh vừa nói, cô chưa từng muốn gặp anh một cách khẩn cấp như vậy bao giờ.
Cô mất năm phút đã chuẩn bị xong, cầm chìa khóa định ra ngoài.
Nhưng khi cô đi tới cửa, vừa định mở cửa ra thì bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng sủa quen thuộc.
“Gâu.”
... Là ảo giác sao?
Sao cô cảm thấy mình như nghe thấy tiếng sủa của Tuyết Cầu nhà mình thế?
Tình huống này cũng xảy ra rất nhiều lần rồi, nếu Tuyết Cầu không ở cạnh cô, thỉnh thoảng cô cũng sẽ nhớ nó, cảm thấy mình nghe được tiếng sủa của nó. Đôi khi ở bên ngoài nghe thấy chó của người ta sủa, cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848479/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.