Khi ở nước K, Sở Hàn Giang từng nói: “Cậu biết đó, Tiểu Điềm nhà tôi nhát gan, nếu như tối nào đó con bé mơ thấy ác mộng, hoặc sợ hãi tìm cậu mà không rõ nguyên nhân, tôi không yêu cầu cậu phải trả lời con bé ngay lập tức, nhưng cậu không được thiếu kiên nhẫn với con bé. Cậu có thể làm được chuyện này không, Đoàn Tiêu?”
Đương nhiên là anh làm được.
Cho dù Sở Hàn Giang không nói, anh cũng hoàn toàn có thể làm được chuyện này.
Nhưng sau khi anh đã đảm bảo, Sở Hàn Giang lại thở dài, dường như có chút buồn rầu.
Khi đó không ai biết, ngay cả Đoàn Tiêu cũng không nhận ra.
Sở Hàn Giang buồn rầu không chỉ vì giao con gái cho người đàn ông khác bảo vệ, còn có một chuyện là con gái ông rõ ràng nhát gan như thế, nhưng lại làm công việc có tính thử thách... Ít nhất, đối với cô mà nói, thực sự là rất to gan.
Nhưng cô thích, cho dù sợ hãi cũng phải kiên trì làm, người làm bố như ông chỉ đành ủng hộ mà thôi.
“Anh sao thế?”
Sở Tiểu Điềm đi tới trước mặt anh, nhìn anh và nói: “Là nhìn không được ngon sao?”
Sao cô cảm thấy vừa rồi Đoàn Tiêu đang ngẩn người một chốc nhỉ?
Nhưng tại sao Đoàn Tiêu lại ngẩn người?
Anh nên là người nên giữ tỉnh táo mọi lúc, nhất định là anh đang suy nghĩ gì đó?
Cô cảm thấy chắc chắn mình nhìn nhầm rồi nên cô tiến đến quan sát mắt anh.
Cũng chỉ trong nháy mắt, cô nhìn thấy mắt anh hơi lấp lánh, sau đó đã khôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848480/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.