Sau bữa tối, Sở Tiểu Điềm đeo dây xích cho Karl và Tuyết Cầu, mỗi tay dắt một con đi xuống dưới lầu tản bộ.
Vừa hay đi tới công viên, cô không khỏi lại nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt đám người Đoàn Tiêu.
Có lẽ Tuyết Cầu nhớ ra gì đó, đi đến gần công viên thì nó vô cùng hưng phấn, còn đi xung quanh Karl, chắc là nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt giao lưu của bọn chúng.
Karl rất bình tĩnh, mặc cho Tuyết Cầu nhảy tới nhảy lui lên người mình, nhưng nó cũng không hề bực bội.
Sở Tiểu Điềm cười, xoa đầu Tuyết Cầu: “Tuyết Cầu, tính ra chị và Đoàn Tiêu quen nhau là vì em đó.”
Tuyết Cầu vẫy đuôi.
“Hơn nữa, chị với em ấy à, cũng gặp nhau lần đầu ở đây. Em nói xem, chúng ta có duyên hay không?”
Đây là chuyện xảy ra gần hai năm rồi.
Cô còn nhớ hôm đó thành C có một trận tuyết rơi ba năm chưa có, đối với người của thành phố C thì trận tuyết này được mong chờ rất lâu, cho nên cả ngày đều có rất nhiều người ở bên ngoài, đặc biệt là công viên bên đường rộng rãi.
Bởi vì xe buýt của đường nào đó ngừng vận hành, Sở Tiểu Điềm xuống khỏi tàu điện ngầm thì đi bộ về nhà. Trong công viên trên đường về, cô nhìn thấy có rất nhiều đứa trẻ chơi ném tuyết.
Cô nhìn một lúc thì phát hiện có ba cậu bé đang ngồi ở một chỗ, dùng quả gì đó ném một vật.
Vừa hay cô đi lại gần, bỗng nhiên phát hiện đó là một con chó.
Lần nào cô nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848482/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.