Có một khoảnh khắc Sở Tiểu Điềm suýt thì buột miệng nói cô chính là Phạn Âm.
Hơn nữa, từ lâu cô vẫn luôn là một cô gái ru rú trong nhà viết tiểu thuyết kinh dị.
Nhưng cuối cùng cô vẫn không nói ra, mà nói: “Em còn có chuyện muốn hỏi anh.”
“Em hỏi đi.” Đoàn Tiêu nói: “Sau khi hỏi xong, em phải ngoan ngoãn đi ngủ.”
“Ừ... Được thôi.” Sở Tiểu Điềm dừng một lát rồi nói: “Nếu như có một ngày, anh phát hiện em luôn giấu anh một chuyện thì anh có giận không?”
“Vậy phải xem là chuyện gì.” Đoàn Tiêu im lặng một lúc và nói: “Nếu em giấu anh đi làm chuyện nguy hiểm gì đó... Chẳng hạn như nói chuyện, ăn cơm với người lạ, vậy thì anh sẽ giận.”
Sở Tiểu Điềm lập tức nhớ đến “chuyện xem mắt” gây hiểu nhầm kia.
Lần đó, sắc mặt của Đoàn Tiêu thật sự khó coi, cô chỉ cần nghĩ đến vẫn còn thấy rùng mình.
“Chuyện như thế, đương nhiên em sẽ không làm rồi. Ý em là... Là em có bí mật của mình, nếu ngày nào đó anh biết em vẫn luôn che giấu anh, anh có giận không?”
“Vậy thì đổi suy nghĩ một chút, nếu em phát hiện anh cũng có bí mật chưa nói em biết, em sẽ giận anh à?”
Sở Tiểu Điểm: “Chắc là em... không giận đâu.”
“Vậy thì anh càng không giận.” Anh thản nhiên nói: “Cho dù chúng ta ở bên nhau, nhưng trong thời gian ngắn cũng không thể nào biết hết mọi chuyện của đối phương, nếu muốn tìm hiểu thì cần phải có một quá trình lâu dài. Tất cả bí mật của em đều thuộc về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848483/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.