“Anh không đói.” Đoàn Tiêu hỏi: “Có phải buổi tối em còn phải làm việc không?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu, trả lời rất tự nhiên: “Đúng vậy, buổi tối em còn phải tăng ca...”
Cô chưa nói xong câu này, bỗng nhiên phát hiện thấy điều không đúng.
Đây có lẽ là lần phản ứng nhanh nhất của Sở Tiểu Điềm, người vốn phản ứng chậm chạp.
Cũng là lần duy nhất Đoàn Tiêu không chút phòng bị mà nói hớ.
Có lẽ cũng chỉ khi ở trước mặt Sở Tiểu Điềm, anh mới như vậy.
Hai người nhìn nhau gần một phút, vẻ mặt của Sở Tiểu Điềm toàn là nghi ngờ và mơ màng, ánh mắt của Đoàn Tiêu từ đầu đến cuối đều bình tĩnh.
“Công việc gì? Sao anh biết em phải làm việc?”
Đoàn Tiêu bình tĩnh nói: “Trước kia em từng nói sẽ làm việc ở nhà, cho nên anh hỏi em có phải buổi tối còn làm việc hay không.”
“Vậy à.” Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Thực ra là tùy tiện viết chút thôi.”
“Vậy anh không ở lại làm phiền em nữa.”
Đoàn Tiêu vừa đứng dậy, bỗng nhiên đã bị cô ôm lấy.
Nửa người trên của cô đều dùng sức, hai cánh tay quấn chặt hông anh, đầu vùi vào lòng anh.
“Đừng đi.” Cô ngẩng đầu khỏi lòng anh, nhìn anh bằng đôi mắt đáng thương.
“Một mình em sợ, anh ở lại một lúc nữa được không?” Nói xong, cô bổ sung thêm một câu: “Nếu anh không có việc gì gấp phải đi giải quyết.”
Tư thế và góc độ này, còn cả ánh mắt này, đối với đàn ông thì đây quả thật là vũ khí giết người, dù là ai đều sẽ thất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848486/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.