Đoàn Tiêu ngẩn người.
Nếu lúc này những người khác trong phòng đi ra nhìn thấy vẻ mặt này của Đoàn Tiêu, e rằng sẽ hận không thể cầm điện thoại chụp lại.
Bởi vì chuyện có thể khiến anh ngẩn người trên đời này quá hiếm có.
Mà phản ứng đầu tiên của Sở Tiểu Điềm chính là trong đầu bỗng chốc có thứ gì đó bùng nổ...
Trời ơi, á á á! Sao lại như vậy, sao lại như vậy???
Rõ ràng cô chỉ bỗng nhiên nảy lên ý định muốn dò hỏi thử thôi, hơn nữa không hề có ý muốn thăm dò, nhưng không ngờ... Không ngờ, người này thật sự đã biết, hơn nữa chắc chắn đã biết từ lâu!
Nói vậy là sự rối rắm mấy hôm nay của cô và công sức vắt hết chất xám suy nghĩ nên nói anh biết chuyện này như thế nào là uổng công vô ích rồi!
Sở Tiểu Điềm, đồ ngốc này, đến bây giờ mới phát hiện, rốt cuộc mày ngu ngốc đến cỡ nào!
Không, không, nhất định là vì anh quá thông minh.
Chỉ mấy giây ngắn ngủi, trong đầu Sở Tiểu Điềm lóe lên vô số suy nghĩ, mỗi một suy nghĩ đều phối hợp với tiếng thét gào vô cùng điên cuồng.
Đoàn Tiêu nhanh chóng lắc đầu: “Không, anh không biết gì cả.”
Sở Tiểu Điềm mở to mắt nhìn anh chằm chằm, cô hỏi trong tê dại: “Anh không biết cái gì?”
“Anh không biết em chính là...”
Đoàn Tiêu định nói không biết cô đang nói gì.
Nhưng lời đến bên miệng thì phát hiện anh lại nói sai rồi.
Đây là lần hiếm hoi mà anh lộ vẻ túng quẫn.
Hóa ra, anh suy nghĩ cẩn thận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848488/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.