Cô từng đọc một cuốn tiểu thuyết ngôn tình của Úy Lam, còn nhớ lời nói tình cảm mà những nam chính trong sách của cô ấy nói, cô vẫn luôn cảm thấy Úy Lam nhất định từng có một tình yêu rất đẹp nên mới viết ra được chuyện tình cảm tươi đẹp như thế.
Nhưng thực ra khi cô đọc không hề có quá nhiều cảm nhận, chỉ cảm thấy cô ấy viết rất đẹp đẽ.
Nhưng vào lúc này, cô cảm thấy lời nói tình cảm rung động lòng người trong miệng những nam chính trong sách kia không có câu nào sánh bằng câu nói cô được nghe lúc này đây.
Cô được Đoàn Tiêu ôm trong lòng, nghe tiếng tim đập mạnh của anh và nhịp tim của mình dần xếp chồng lên nhau.
Nhưng cô chợt nhớ ra một chuyện, giãy giụa ra khỏi lòng anh: “Anh nói xem, sau khi nhóm anh Trình biết được có trách em đã giấu họ không?”
“Không đâu.”
Cũng không dám.
“Vậy...” Sở Tiểu Điềm bối rối: “Anh nói xem, em có cần nói họ biết không?”
Cô luôn cảm thấy giấu họ thì rất không hay.
Dù sao hiện giờ cô và đám Triệu Huy, Trình Nhượng cũng là bạn bè rồi, hơn nữa buổi tiệc hôm nay là để ăn mừng “Hung đồ” được chuyển thể thành phim. Sở Tiểu Điềm nhìn ra được họ thật sự vui mừng cho Phạn Âm, cho cuốn sách này.
Vả lại, lúc nghe họ nói đến cuốn sách này, cô cũng nhận ra họ rất nghiêm túc đọc nó. Bên trong có rất nhiều chi tiết và mở đầu cho cốt truyện đều được bọn họ phân tích rất triệt để, thậm chí có một số thứ đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848489/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.