Đồ trong ngăn kéo rất dọa người.
Dọa đến mức nào nhỉ?
Ngay cả Lạc Bắc Sương trước giờ rất gan dạ nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen thui của đầu lâu kia cũng sợ hãi la to “Mẹ kiếp, món đồ quái quỷ gì thế”. Lúc Sở Tiểu Điềm mở gói hàng chuyển phát nhanh ra nhìn thấy nó thì bị dọa hét lớn, vứt gói hàng đi, cũng dọa cho Tuyết Cầu giật mình chạy loạn khắp nhà. May mắn là chung cư này cách âm tốt, bằng không chắc hàng xóm đã báo cảnh sát rồi.
Cô có mấy cái đầu lâu lận, cái lớn nhất là quà giáng sinh năm ngoái Úy Lam tặng cho. Sau khi cô nhận được thì bỏ vào trong ngăn kéo, bên dưới chính là poster bản đặc biệt của “Hung đồ”, hôm nào cô không có cảm hứng thì lấy ra nhìn, đảm bảo cả người lạnh run, đầu óc lập tức có ý tưởng... Đương nhiên, toàn là thứ đáng sợ.
Mặc dù Đoàn Tiêu đã nhìn thấy những món đồ chơi có phong cách kỳ quái hiếm có trong nhà cô, nhưng trong ngăn kéo này đều là đồ sưu tầm hiếm có của cô, anh thật sự chưa nhìn thấy bao giờ.
Đương nhiên, Sở Tiểu Điềm biết chắc chắn anh chỉ ngạc nhiên chứ không hề bị dọa... Hoặc là ngay cả ngạc nhiên cũng không có, bởi vì mặt anh chẳng có biểu cảm gì cả.
Có điều, cô vẫn rất áy náy, đi tới vỗ về anh.
Đoàn Tiêu im lặng mấy giây: “Em cảm thấy anh sẽ sợ à?”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, đáng thương nói: “Lần nào em cũng bị dọa cho mất mật. Anh không thể nể mặt, giả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848494/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.