Sở Tiểu Điềm tìm Thời Thần và Thời Lam hồi lâu mới phát hiện bọn họ ngồi trên ghế. Thời Lam tựa đầu trên vai Thời Thần, dường như vì vừa nãy bị hoảng sợ và suốt đường đi quá căng thẳng nên hiện giờ cô ấy đã mệt mỏi, dựa vào người anh mình ngủ say rồi.
Thời Thần ngẩng đầu lên, nói nhỏ với Sở Tiểu Điềm: “Tiểu Điềm, tôi phải đưa Tiểu Lam về nhà rồi.”
Sở Tiểu Điềm áy náy: “Xin lỗi, chuyện lần này đều vì tôi.”
Thời Thần nói: “Nếu cô coi chúng ta là bạn bè thì đừng để chuyện này trong lòng.”
Giọng nói của anh ấy giống như ánh mắt, bình tĩnh và dịu dàng, an ủi cảm giác áy náy rối loạn trong lòng Sở Tiểu Điềm trong nháy mắt.
“Cảm ơn anh, Thời Thần.” Sở Tiểu Điềm nhìn Thời Lam và nói: “Cảm ơn anh đã cứu tôi.”
Thời Thần cười: “Không cần cảm ơn, là việc tôi nên làm.”
“Vậy... Buổi tối ăn cơm xong rồi về đi, tốt xấu gì cũng để tôi tiếp đãi hai người chút chứ.”
“Ăn cơm, ăn cơm!” Thời Lam nghe thấy hai chữ ăn cơm thì ngồi bật dậy, dụi mắt: “Ăn cơm rồi về. Anh, em đói rồi.”
“Được thôi, vậy thì đi ăn cơm.”
Bọn họ bắt xe taxi tới, cho nên lúc đi thì ngồi xe của Đoàn Tiêu.
Đoàn Tiêu không đi ăn cơm cùng bọn họ. Sở Tiểu Điềm biết anh có chuyện khác phải giải quyết, nhưng anh nhất định phải đến xem cô trước mới yên tâm.
Trước khi đi, Đoàn Tiêu cảm ơn Thời Thần.
Thời Thần bắt tay với anh, anh ấy nói: “Đừng khách sáo, tôi và Tiểu Lam đều là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848504/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.