Nhà này ngoại trừ cô thì chỉ có Đoàn Tiêu biết mật khẩu cho nên không cần nghĩ cũng biết là ai về.
Cô vốn tưởng rằng anh sẽ uống rượu với Z đến trời sáng.
Sở Tiểu Điềm lóe lên một suy nghĩ, trở người xuống giường, nhanh chóng gấp chăn gọn gàng như chưa từng vào ngủ, cô không mang dép lê, cẩn thận đi tới cửa phòng trốn đi.
À, còn điện thoại.
Cô lại vội vàng cầm điện thoại chuyển sang chế độ yên lặng, tắt đèn, sau đó nín thở.
Mặc dù biết không dọa được anh nhưng cô vẫn muốn thử.
Đoàn Tiêu vào cửa, quả nhiên đi về phía phòng ngủ. Anh mở cửa ra, khựng lại một lát, chắc nhìn thấy cô không ở trên giường nên đã xoay người ra phòng sách.
Cửa mở nửa, Sở Tiểu Điềm không nghe thấy tiếng động gì, cho nên cô chậm rãi đi tới trước cửa, chồm lên khung cửa nhìn ra ngoài.
Ủa? Cửa phòng sách không mở?
Cô vừa định ló đầu ra, bỗng có một bàn tay đặt l*n đ*nh đầu cô...
Khoảnh khắc đó, trong đầu Sở Tiểu Điềm chỉ xuất hiện hai chữ - Đỉnh đầu.
Một bàn tay đặt l*n đ*nh đầu cô!
Cô nhắm mắt lại theo bản năng, chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng trong đầu cô hiện lên vô số hình ảnh rùng rợn khiến cô sợ hãi đến khóc kia, còn cả bàn tay xương đáng sợ trên bìa sách của “Hung đồ”...
Thật sự xuất, xuất hiện rồi!
Mà còn chưa đợi cô hét lên đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Em trốn ở đây là muốn dọa anh hả?”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Đỉnh đầu... À không, bàn tay trên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848506/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.