Bọn người Vũ Vô Cực vừa về tới Sử Khắc Lai học viện, bất chợt trông thấy hai bóng nhân ảnh. Dưới ánh trăng sáng, bọn họ liền nhận ra Ninh Vinh Vinh cùng Áo Tư Tạp đang trò chuyện trong màn đêm. Đang ngồi trên tảng đá to trước cửa học viện, Ninh Vinh Vinh hai chân bật dậy, rất nhanh khôi phục thái độ bình thường, trên khuôn mặt xinh đẹp điểm nhẹ một nụ cười tươi. Còn Áo Tư Tạp nét mặt có chút khó coi,lông mày nhíu lại, thỉnh thoảng liếc trộm về Ninh Vinh Vinh, trong ánh mắt lộ vẻ vài phần không cam lòng
Chu Trúc Thanh như không nhìn thấy hai người, bước thẳng vào trong học viện, không thèm quay lại nhìn về phía kí túc xá của mình. Đái Mộng Bạch nhíu cặp chân mày lại, trong lòng càng thêm nguội lạnh. Đái Mộng Bạch ánh mắt loé lên, lạnh nhạt hỏi: "Các ngươi làm gì ở đây?".
Ninh Vinh Vinh từ trên tảng đá nhảy xuống, trả lời bâng quơ: "Đương nhiên là đang chờ các ngươi. Các ngươi tại sao lại về trễ vậy? Viện trưởng cùng mập mạp đâu rồi?"
Đái Mộng Bạch ngoái đầu lại, lạnh nhạt trả lời: "Bọn họ bận việc rồi. Ở lại hay rời đi tuỳ theo suy nghĩ của các ngươi?"
Ninh Vinh Vinh không chút do dự đáp:"Đương nhiên là ở lại, chỗ tốt như thế này ta sao nỡ bỏ đi chứ, thái độ của ngươi như vậy là sao, y như xác chết vậy? Ha ha, vậy mà Áo Tư Tạp còn dám nói ngươi là một gã tình thánh, ngay cả một cô gái nhỏ cũng không thèm để mắt tới".
Ninh Vinh Vinh sau khi bộc lộ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-chu/2561837/chuong-605.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.