Lâm Độc Bà vừa nhấc chân định đi thì lại bị Cố Thậm Vi ngăn lại.
“Không đúng, ta suýt quên mất, người đó còn có một đứa con, dung mạo cũng vô cùng giống hắn. Như vậy thì lại mâu thuẫn với chuyện dịch dung rồi. Rắn có thể giả làm rồng, nhưng chẳng lẽ còn sinh ra được rồng con?”
Trước đây, Sở Đao Đao từng khai trước công đường rằng thuật dịch dung này không phải kiểu quỷ nữ khoác da người, mà là dựa trên sự tương đồng sẵn có giữa hai người, có như vậy mới có thể cải trang thành công. Nếu ngay cả con cái cũng giống y như đúc, trừ phi A Trạch và Hàn Kính Nghiêm vốn là huynh đệ song sinh.
Bước chân của Lâm bà khựng lại, ánh mắt vốn đầy hứng khởi chợt vụt tắt.
“Xem ra lão thân vẫn chưa đủ may mắn, lần này e là chẳng thể bắt được sư tỷ phản bội kia.”
“Giả cách mấy cũng không thể thành thật, xét cho cùng thì dịch dung cũng chỉ là một trò che mắt mà thôi. Nếu đúng như lâu chủ nói, vậy chỉ có hai khả năng: hoặc đây thực sự chỉ là một sự trùng hợp, hoặc có kẻ cố tình đào cả biển người để tìm ra một người giống y như vậy.”
Đỗ mụ mụ một mình lặn lội khắp Nam Bắc, chẳng phải cũng đã tìm được Sở Đao Đao có vài phần tương tự Cố Thất Nương hay sao? Nếu có người dốc hết tâm tư muốn hủy hoại Phúc Thuận công chúa, lại biết nàng ta toàn tâm toàn ý vì Hàn Kính Nghiêm, thì việc tạo ra một kẻ có dung mạo giống hệt để lừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852981/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.