Vừa bước vào cửa, mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc vào mũi, những mảnh đá vụn loang lổ vết máu vương vãi khắp nền nhà.
Việc nàng bảo Cố Thập Ngũ Nương sắp xếp vở kịch này, một là để hoàn thành yêu cầu, khiến Lư thị rời khỏi con thuyền đắm mang tên Cố gia. Gia quy của Cố gia vốn nghiêm ngặt, dù rằng vì chuyện của Đại phòng và Nhị phòng mà giờ đây đã gần như hữu danh vô thực, nhưng nàng hiểu Cố Ngôn Chi, càng vào thời điểm này, ông ta càng không thể để Cố gia rơi vào cảnh tan đàn xẻ nghé.
Hòa ly là điều không thể, bởi Cố Hoàn Anh đi theo con đường của văn nhân nhã sĩ, danh tiếng vô cùng quan trọng. Nhưng “tang thê” thì lại là chuyện có thể xảy ra.
Sau cái chết của Cố Quân Diệu, Lư thị như cái xác không hồn, bà ta căn bản không thể đối mặt với cái chết của cốt nhục mình. Vì viên đường kia là do bà ta đưa cho con, ngày thường cũng chính tay bà ta chăm bẵm Cố Quân Diệu, chưa từng giao cho ai khác.
Cố Hoàn Anh đẩy toàn bộ sai lầm lên người Cố Thập Ngũ Nương, rồi tự tha thứ cho chính mình. Nhưng Lư thị thì không, bà ta vẫn mãi dằn vặt bản thân.
Tự trách mình rất đau đớn, nhưng trách người khác lại dễ dàng hơn nhiều. Vì vậy, sau khi Cố Thập Ngũ Nương trở về phủ, nàng ta cố tình dẫn dắt để Lư thị nghi ngờ rằng Đại phòng đã ra tay sát hại Cố Quân Diệu. Đến đêm “oan hồn” của Cố Quân Diệu hiện về, nhắc nhở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852987/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.