Kinh Lệ vừa nói vừa kích động, chân tay múa may không ngừng. Hắn đi phía trước, mắt không rời khỏi Cố Thậm Vi, vừa lui một bước vừa rẽ vào cửa vòm hình trăng.
Đột nhiên một tiếng “bịch” trầm đục vang lên, Cố Thậm Vi bước nhanh lên trước, thấy Kinh Lệ đụng phải một nam tử có vết sẹo gớm ghiếc trên mặt, cả hai ngã lăn ra đất.
Vết sẹo đó kéo dài từ thái dương bên trái đến giữa má bên phải…
Có lẽ vì không được chữa trị cẩn thận nên vết thương lật da lở thịt, trông cực kỳ kinh hãi. Người yếu bóng vía nhìn thấy e rằng còn chưa kịp kêu đã nôn tại chỗ. Khi thấy Cố Thậm Vi đang nhìn mình, nam nhân ấy cũng quay lại liếc nàng. Đôi mắt hắn âm u vô cùng, như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, chờ cơ hội ra tay.
Người này, hẳn chính là kẻ yếu nhất trong Hoàng Thành tư – Đào Vũ.
Cố Thậm Vi liếc nhìn y, rồi bước tới, chìa tay ra: “Đào đại nhân, thất lễ rồi, ngài có bị thương không?”
Đào Vũ cúi mắt, ánh nhìn âm u rơi xuống bàn tay nàng đang đưa ra. Hắn không thèm đáp, chỉ hất mạnh Kinh Lệ đang đè trên người ra, tự mình đứng dậy, phủi sạch tro bụi trên áo, sau đó dời ánh mắt về phía Kinh Lệ.
“Ta nhớ mặt ngươi rồi.”
Không chỉ ánh mắt khiến người lạnh sống lưng, mà giọng nói của Đào Vũ cũng kỳ dị khó tả, như tiếng gọi mơ hồ vang lên bên giường lúc nửa đêm. Người ta vừa nghe đã không dám thò đầu khỏi chăn, sợ rằng chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853021/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.