Tên tiểu đồng kia hai mắt đỏ ngầu, ngón tay chỉ vào Ngụy Trường Mệnh run rẩy như sắp rơi rụng.
“Chính là ngươi! Trong cung ngươi đã sớm có hiềm khích với Nhị lang nhà ta! Phó đại nhân, nhất định là do Ngụy Trường Mệnh làm, ngay trong cung hắn đã từng muốn g**t ch*t Nhị lang, khi đó bao nhiêu người tận mắt chứng kiến!”
“Ngay cả đô úy hoàng thành là Trương Xuân Đình cũng từng thừa nhận là lỗi của Ngụy Trường Mệnh, đích thân đến cửa tạ tội. Nhị lang nhà ta rộng lượng, tưởng chuyện đã qua rồi. Nào ngờ, hắn vừa rời khỏi Biện Kinh, liền… liền…”
Tiểu đồng nói đến đây, lập tức nhào lên thi thể Từ Dật, khóc rống một trận.
Hắn vừa lau nước mắt nước mũi, vừa quay sang chỉ vào Cố Thậm Vi, gào lên: “Hoàng Thành tư quả thật là ức h**p người quá đáng!”
“Lúc trước ngươi làm nhục Nhị lang nhà ta, Ngụy Trường Mệnh khi ấy không lên tiếng, ta còn tưởng hắn đã biết tự kiềm chế. Không ngờ là hắn lại nuôi dưỡng sát ý trong lòng!”
“Đồ con hoang xui xẻo như ngươi! Mẫu thân là kỹ nữ lầu xanh thấp kém, ngươi tưởng giết được Nhị lang nhà ta thì phủ Quốc công Lỗ sẽ là của ngươi sao? Đừng hòng mơ tưởng!”
Cố Thậm Vi nghe vậy, đồng tử co rút, theo bản năng liếc mắt nhìn Ngụy Trường Mệnh.
Chỉ thấy thiếu niên mặc áo đỏ giống hệt nàng, môi mấp máy, ánh mắt bừng bừng lửa giận, cổ tay khẽ xoay, một con dao găm không biết đã từng dính bao nhiêu máu tươi liền xuất hiện trong lòng bàn tay…
Ngụy Trường Mệnh cất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853032/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.