Cố Thậm Vi nhớ tới thùng kim sang dược mà Hàn Thời Yến tặng nàng, cố nhịn không hỏi vì sao cái tên này lại chuẩn bị hẳn một thùng bột đuổi rắn.
Biết đâu con cháu thế gia, đến ăn bánh bao thôi cũng phải to bằng cái chậu! Nghĩ lại thì, trước cửa phủ Vương ngự sử có cặp sư tử đá răng gắn vàng, Hàn Thời Yến có cái sở thích kỳ quặc này thì cũng chẳng có gì là lạ!
Cố Thậm Vi cảm nhận mặt đất khô cằn dưới chân, nơi này không giống như ở Biện Kinh mới có mưa.
Đất không ướt, không thể dựa vào dấu chân mà truy vết. Tiểu viện kia cũng chẳng đủ chỗ để ẩn thân, cho nên, Miên Cẩm hẳn đã rời đi rồi.
Sở Lương Thần đứng bên cạnh, nghe đến ngây người. Dù trong lòng đã sớm coi Cố Thậm Vi là chủ, cam nguyện dâng cả tính mạng cho nàng… Nhưng thời gian hắn ở bên nàng vốn không nhiều, chỉ biết võ công nàng cao cường, dung mạo xinh đẹp lại lương thiện. Nào ngờ nàng lại có phong cách nói chuyện thế này!
“Đại nhân, trong thi thể đó chắc không còn rắn nữa đâu. Thiên Thiềm là xà vương bản mệnh của cô mẫu ta, mà xà vương thì rất có linh tính. Nó chắc chắn là vì bảo vệ chủ nhân nên mới bị chém làm hai đoạn, rồi muốn chết theo chủ…”
“Rắn rất nhạy cảm, cũng rất thù dai. Nó từng gặp ta, còn từng giết tiểu xà bản mệnh năm xưa của ta. Có lẽ nó tưởng ta đến hại chủ nhân nó, nên mới dốc toàn lực muốn cắn chết ta lần cuối.”
Cố Thậm Vi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853643/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.