Dọc đường đi quá mức yên ả, Hàn Thời Yến và Cố Thậm Vi đều mẫn cảm nhận ra dấu hiệu bão tố sắp đến, vì vậy sớm có chuẩn bị từ trước.
Cố Thậm Vi nghe vậy, khẽ lắc đầu: “Cảm tạ ta làm gì? Nên cảm ơn An Huệ mới phải.”
An Huệ là thám tử giỏi nhất của bọn họ ở Bình Đán lâu, ngay cả thuật ẩn thân của Ngụy Trường Mệnh cũng chưa chắc đã hơn được nàng ấy.
Dù cho Hàn Thời Yến có giỏi suy đoán đến đâu, cũng không thể xác định vị trí chính xác của đám thích khách, càng không thể liệu được bọn chúng sẽ dùng khói mù để che mắt. Đám tử sĩ Tây Hạ đã chết ấy, chỉ sợ trong lúc âm thầm mưu tính hành thích, cũng không ngờ bên cạnh lại có người đang lặng lẽ nghe trộm bọn chúng.
Hàn Thời Yến nhớ đến thiếu nữ quái dị treo ngược đầu xuống lúc ở trên nóc ngựa, sắc mặt phức tạp, giơ ngón tay cái lên.
Cố Thậm Vi thấy thế, kiêu hãnh hất cằm lên, trên mặt là vẻ đắc ý vinh quang.
Ánh mắt Hàn Thời Yến nhìn nàng càng thêm dịu dàng, hắn nâng chén trà nhấp nhẹ một ngụm, chậm rãi nói: “Trước đây ta từng đến Bắc Quan một lần.”
“Biểu huynh Hàn Kính Nghiêm của ta từ nhỏ đã được gia tộc kỳ vọng, bản thân huynh ấy cũng nghiêm khắc với chính mình đến mức cực đoan. Năm đó, mùa hè ở Biện Kinh nắng nóng dị thường, ta thấy huynh ấy mấy ngày liền không ra khỏi cửa, đọc sách đến mức nhập ma.”
“Liền cưỡng ép kéo huynh ấy lên Bắc Quan một chuyến, đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853653/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.