Lời của Hàn Thời Yến hoàn toàn nằm trong dự liệu của Cố Thậm Vi.
“Người và chó cùng múa tuy có hơi quỷ dị, nhưng vẫn chưa thể chứng minh Mã gia có liên quan gì đến Miên Cẩm. Dù sao thì khi ta còn nhỏ cũng thường đứng dưới gốc lê mà đâm đâm chọc chọc, hoặc đứng trước cột nhà từ đường Cố gia mà chọc chọc đâm đâm… Trong mắt người ngoài, đầu óc hẳn cũng có vấn đề.”
Hàn Thời Yến nghe xong, nghẹn lời.
Nhắc đến Cố gia, hắn đột nhiên nhớ tới bí mật mà Cố lão phu nhân từng tiết lộ cho Cố Thậm Vi, rằng Cố gia có giấu một phần tiền bạc bất chính bên trong cột của từ đường.
“Sau này nàng có quay lại lấy chỗ ngân lượng đó không?”
Cố Thậm Vi cảnh giác liếc mắt nhìn Hàn Thời Yến một cái: “Nếu ta lấy rồi, chẳng lẽ Hàn ngự sử định tố cáo ta, mang số ngân lượng ấy nộp vào quốc khố?”
Hàn Thời Yến bật cười.
Bây giờ Cố Thậm Vi trông chẳng khác gì một con mèo nhỏ đang canh giữ đồ ăn của mình.
“Ngân lượng giấu trong một cây cột thì được bao nhiêu? Lúc chúng ta rời khỏi Biện Kinh, Khai Phong phủ cũng đâu có phán tội tịch biên tài sản Cố gia, sao ta phải đến nỗi đi tịch thu ba xu tiền lẻ đó chứ!”
Cố Thậm Vi nghe xong, trong lòng âm thầm bật cười: Hàn Thời Yến đúng là sơ ý!
Nàng cũng từng nghĩ đó chỉ là ba xu tiền lẻ, sao có thể sánh với cảnh tượng vàng bạc núi cao biển rộng trong phủ Lý Trinh Hiền kia chứ.
Hôm đó nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853654/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.