Chu Hoàn lắc thân hình một cái, từ miệng giếng cạn trồi đầu lên.
Thỏ khôn ba hang.
Lối ra lần này là từ ngôi nhà thứ ba đi về phía Đông của căn nhà ban nãy. Khác với sự tàn tạ hoang phế trước đó, nơi đây lại sạch sẽ, gọn gàng, thoạt nhìn là nhà có chủ.
“Này, lại gặp rồi.”
Chu Hoàn vừa mới thở phào một hơi, lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Hắn bám lấy miệng giếng, ngẩng đầu lên đầy bất lực, nhìn hai gương mặt quen thuộc của Cố Thậm Vi và Ngụy Trường Mệnh hiện rõ ngay trước mắt.
Hắn hậm hực leo lên, trừng trắng mắt với hai người.
“Nhị vị tiểu tổ tông đây là không tin ta nên bám theo ta? Hay là có thù oán với ta, muốn ta lộ thân phận, chết không có chỗ chôn?”
Cố Thậm Vi khoanh tay ôm kiếm, tựa người vào cột gỗ lớn, lắc đầu với Chu Hoàn: “Đừng nổi giận. Với thân phận như ngươi, đến thề độc bị trời đánh cũng nên bình thản như không, hốt hoảng thế này mới là không ổn.”
“Chúng ta không có theo dõi ngươi, ngươi dưới đất, chúng ta trên trời, theo kiểu gì được? Cũng chẳng có thù oán gì. Nơi này vẫn thuộc nội quan, ngươi sao có thể dễ dàng bị bại lộ được?”
“Chỉ là… ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.”
Cố Thậm Vi vừa nói dứt lời, đã bất ngờ tấn công Chu Hoàn.
Đồng tử Chu Hoàn lập tức co rút, như nhện phun tơ, một luồng chỉ b*n r* quấn lấy kiếm dài của Cố Thậm Vi. Hắn sớm đã nghe nói trong Hoàng Thành tư xuất hiện một Thân sự mới,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853682/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.