Hàn Thời Yến suýt nữa không dám tin vào tai mình.
“Lông… lông chân? Chẳng lẽ đêm nay ta phải lột quần từng người ra mà xem sao?”
Một câu nói ra cực kỳ khó khăn.
Làm Ngự Sử bao năm, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình nói năng mà lắp ba lắp bắp.
Nếu là người khác, hắn đã sớm mắng cho một trận rằng làm bẩn thanh danh văn sĩ. Nhưng giờ đây nhìn vẻ mặt sáng rỡ của Cố Thậm Vi, hắn biết rõ lời nói này trái với lẽ thường, vậy mà trong lòng lại không kìm được muốn tán thưởng một câu: “Cố thân sự quả thật nghĩ được điều mà người thường chẳng thể nghĩ tới, thông tuệ khác người.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Hàn Thời Yến còn chưa kịp tự chê cười mình, thì đã nghe tiếng Trường Quan bên cạnh không nhịn được bật cười ha hả.
Kẻ kia vừa cười vừa chắp tay vái với thi thể của Lỗ Ninh trên mặt đất: “Huynh đài đừng trách, trong nhà có hỷ sự nên tại hạ thật sự không nhịn được.”
Mặt Hàn Thời Yến đỏ bừng như máu, trừng mắt nhìn Trường Quan một cái, hận không thể khâu miệng hắn lại cho xong.
“Dù Hàn đại nhân có khen ta đến thế nào, ta cũng tuyệt đối không đi c** q**n người khác giữa đêm khuya thay ngài đâu.”
Vẻ mặt Cố Thậm Vi đầy cảnh giác nhìn sang Hàn Thời Yến, ánh mắt khẽ đảo một vòng, cười nói: “Ta có chủ ý này, chi bằng đêm nay ngươi tìm một nơi có khe suối uốn lượn, mời hai đoàn sứ giả cùng dự yến, yêu cầu mọi người đều ngâm chân vào nước…”
“Nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853688/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.