Cố Thậm Vi không hề có ý định úp mở gì cả.
Bọn họ càng dây dưa với đám người Tây Hạ lâu chừng nào, lại càng trở thành trò cười trong mắt đám người phương Bắc.
Nguy thật! Vừa rồi nàng suýt nữa đã tự mình rơi vào cái bẫy tự biện minh, chỉ một lòng muốn rửa sạch tội danh, chứng minh mứt long nhãn của mình không có độc! Nhưng giờ ngẫm lại, bọn người Tây Hạ là thứ gì cơ chứ? Chỉ vì bọn họ nói quả long nhãn có độc thì nó là có độc à?
Lý lẽ với chó làm gì, đương nhiên là phải trực tiếp vung gậy đánh chết mới đúng đạo.
May mà nàng kịp thời tỉnh táo, nhảy ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó mới phát hiện ra sơ hở.
Lời giải thích về bàn tay quá mức mỏng manh, rất dễ bị người ta qua loa bỏ qua… Vì vậy nàng nghĩ tới nghĩ lui, chẳng buồn nhiều lời… Đám võ tướng bọn họ làm việc, động tay còn hơn động miệng! Quả nhiên, mây mù tan hết, trăng sáng hiện ra…
Vòng xoay số phận đã chuyển, giờ tới lượt đám Tây Hạ phải tự biện minh rồi.
Quả nhiên, trên đời này không có chuyện gì là không thể giải quyết bằng vũ lực, một kiếm chưa đủ vậy thì chém thêm một kiếm nữa!
Cố Thậm Vi thầm cảm thán trong lòng, lập tức quay sang vị Thái y Bắc Triều vẫn chưa rời đi, nói: “Phiền đại nhân kiểm tra mặt ngoài ngón út tay phải của công chúa giả kia.”
Thái y ngẩn người, quay đầu nhìn Thái hậu chờ ý chỉ, thấy nàng khẽ gật đầu, lúc này mới lần nữa bước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853700/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.