“Kế sách của ta á?” Ngô Giang cảm thấy đầu mình như sôi lên.
Hắn khẽ hắng giọng, lại còn ra sức gật đầu một cái, hai tay chắp sau lưng, học theo điệu bộ đám nho sĩ dở hơi, cố tình hạ giọng cho trầm xuống một chút: “Đúng vậy, là kế của ta.”
Cố Thậm Vi và Hàn Thời Yến dở khóc dở cười, cái tên Ngô Giang này, đến trò giả vờ làm ra vẻ cũng học được rồi cơ đấy.
Nhưng mà cái “trầm ổn” của Ngô Giang chưa kéo dài được một khắc thì đã lộ nguyên hình, không kìm nổi hứng chí mà thốt lên: “Lúc trước ta định hỏi rồi, Cố thân nhân làm sao mà nhận ra được tên cung nữ đứng bên mới là công chúa thật?”
“Còn huynh nữa đấy, Hàn huynh. Huynh rõ ràng chẳng thấy bấm tay niệm quyết gì hết, thế nào lại đoán được triều đình sẽ ‘lạnh nhạt’ chúng ta mấy ngày?”
Ngô Giang vừa nói vừa gãi đầu, “Ta thì chỉ lo nghĩ đến chuyện nền đá trong cung của Bắc Triều vừa thô vừa xấu, nếu mà té dập mông một cái, mấy bộ áo lụa chẳng phải sẽ toạc ra ngay một lỗ à…”
“Đám tiểu thái giám trong cung ấy hả, ngày nào mà chẳng la toáng lên: không ổn rồi không ổn rồi, hoàng đế… lòi… mông… rồi!”
Đến đây, Ngô Giang còn giả giọng tiểu thái giám, bàn tay bắt thế lan hoa chỉ, eo thì uốn éo như thùng nước, giọng nói thì cố làm the thé khàn khàn!
Chỉ có điều do quanh năm theo quân, ngón tay hắn chẳng thon dài gì cho cam, trông chẳng giống chân gà mà y như móng heo.
“Còn khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853701/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.