Chu Hoàn tự nhận mình từng gặp đủ hạng người trên đời, vừa nhìn đã biết Cố Thậm Vi và Ngụy Trường Mệnh chính là kiếp nạn gian nan nhất trong số phận của y.
Loại người như hai kẻ đó, sắc bén chẳng khác nào lưỡi dao, đi đến đâu cũng gây nên một trận gió tanh mưa máu, tuyệt không thể có ngày yên ổn.
“Bắc Triều phong khí cởi mở, tuyển chọn nhân tài cũng không câu nệ lề thói. Trong triều đình có không ít hậu nhân của Đại Ung ta. Khi lão hoàng đế Bắc Triều băng hà, để lại di mệnh cho hai người, một là Quốc cữu Nam đại vương, hai là Thái úy Trần Dư Bá. Mà tổ tiên của Trần Dư Bá, vốn là người Đại Ung ta.”
“Thân phận hiện tại của ta, coi như là em đường đệ của phu nhân Trần Dư Bá. Nhờ mối quan hệ ấy, ta tạm xem như vẫn được tin tưởng.”
Chu Hoàn nói tới đây, vẻ mặt có đôi chút phức tạp, tiếp lời: “Mới đây vừa được thăng chức. Nếu nhất định phải so sánh, thì có thể xem ta như là… Trương Xuân Đình của Bắc Triều.”
Cố Thậm Vi nghe vậy, hơi ngẩn người.
Trương Xuân Đình… của Bắc Triều?
Trong đầu nàng như có cả ngàn con lừa nhỏ hí vang lao vùn vụt qua!
Làm sao bây giờ! Tiền bối bên ta phụng mệnh đi làm nội ứng, kết quả leo thẳng đến đỉnh quyền lực, thành đại lão của nước người luôn rồi thì tính làm sao đây?
Chu Hoàn thấy được sự kinh ngạc trong mắt Cố Thậm Vi, khẽ lắc đầu: “Làm bạn với quân vương chẳng khác gì làm bạn với hổ, ngươi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853702/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.