“Còn có đệ đệ của Cảnh Thục nghi bị bắt gặp tư thông với Tấn Quốc phu nhân…”
“Lúc ấy, ngựa của Trần Quốc công chúa bị kinh hãi, xe ngựa đâm sập cả một mảng tường, vừa khéo bắt gặp hai người kia. Tấn Quôc phu nhân và Trần Quốc công chúa lao vào đánh nhau một trận tơi bời. Công chúa viện cớ nói rằng mình bị một con ngựa đỏ của Đại Ung trợn mắt cười dâm, đừng nói ngựa, đến chính nàng cũng bị dọa đến giật mình!”
“Tấn Quốc phu nhân không chịu nghe giải thích, chuyện cứ thế rùm beng tới tận ngự tiền!”
…
“Còn nữa, loại rượu Thiên Vương hổ cốt nổi danh khắp Vương Đô… bị… bị… bị Ngô tướng quân của Đại Ung phát hiện, bên trong chẳng phải là xương hổ gì cả… mà là xương dê, còn có cả… xương người… Ngỗ tác xem rồi, số xương người đó thuộc về tám người khác nhau…”
“Tất cả đều bị ngâm trong chum rượu lớn, đến mức mọc cả lông xanh! Sáng nay không ít đại nhân đã cáo bệnh không vào triều…”
Tiểu hoàng đế nghe liền một hơi bảy tám chuyện, đến khi nghe tới rượu Thiên Vương hổ cốt, sắc mặt lập tức tái mét như tro tàn.
Bởi vì mới không lâu trước, trong yến thọ mừng sinh nhật Thái hậu, bọn họ đã dùng chính loại rượu Thiên Vương hổ cốt ấy… mà hắn còn uống không ít chén!
Lúc này bụng hắn quặn thắt, dạ dày như cuộn lên từng cơn sóng, hận không thể móc hết những gì đã uống hôm đó ra mà nôn sạch! Chứ đừng nói các đại thần cáo bệnh, ngay cả hắn… cũng muốn cáo bệnh!
Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853704/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.