Vừa lúc Cố Thậm Vi đang định mở miệng hỏi, lại cảm thấy xe ngựa bất chợt rung lên, lắc lư đi về phía trước mấy bước.
Nàng vén rèm lên, trông thấy lão bá gánh đòn gánh kia, chân đi dép cỏ, đang sải bước chen lên phía trước. Đòn gánh vừa động một cái, đập thẳng vào vai một hán tử lực lưỡng bên cạnh. Hán tử kia trợn mắt trừng trừng, chỉ vào mũi lão bá mà mắng chửi ầm lên.
Người phía trước nghe thấy tiếng chửi bới chói tai, ai nấy cũng trở nên bực bội không thôi.
“Chó sủa cái gì đó? Không thấy cửa bên đã mở à? Ai mà gây chuyện khiến lão tử không ra được khỏi thành, lão tử chém chết hắn!”
Cửa thành mở rồi sao? Cố Thậm Vi lắng tai nghe, liền chui ra khỏi xe ngựa. Nàng khẽ nhún người một cái, trực tiếp đứng lên nóc xe. Từ đây nhìn về phía cổng thành đằng trước, quả nhiên đại môn vẫn đóng chặt, nhưng lại có một cánh cửa nhỏ bên hông được mở ra.
Đội ngũ bắt đầu chầm chậm nhích lên. Đám binh lính canh giữ cửa nhỏ hô to, lần lượt kiểm tra từng người muốn ra khỏi thành.
Cố Thậm Vi trầm ngâm quan sát một lúc, lại bất ngờ phát hiện không xa phía trước có một lá cờ hình bụi gai đang tung bay.
Khi họ đến phủ Nam Vương dự yến, từng nhìn thấy đoàn thương đội của phu nhân Vương ngự sử chuẩn bị xuất thành, sao giờ phút này bọn họ cũng bị kẹt lại ở đây?
Trong lòng Cố Thậm Vi đã có tính toán. Nàng nhảy xuống từ nóc xe, lại chui vào trong xe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853720/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.