Cố Thậm Vi thúc ngựa tiến lên, vừa đi được mấy bước thì như có linh cảm, quay đầu nhìn lại, thấy trên con đường chính thẳng tắp, một người cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, tay cầm vương kỳ, dẫn quân từ xa tiến tới.
Khuôn mặt hắn vẫn là dáng vẻ tầm thường như xưa.
Ngàn quân vạn mã phía sau, từ tư thế đến hành động, thậm chí gương mặt sau lớp mũ giáp, đều giống hắn như đúc.
Giáp đen dưới ánh mặt trời càng hiện ra vẻ nghiêm nghị lạnh lùng. Nhìn hắn, Cố Thậm Vi bỗng dưng nhớ tới cái xác khô “Chu Hoàn” mãi mãi bị giam ở trong bảo khố tăm tối kia. Lệnh bài của Hoàng Thành tư từng dính đầy máu và nước mắt, là số mệnh được truyền thừa qua từng thế hệ.
Vẻ mặt Chu Hoàn không chút biểu cảm, tay cầm vương kỳ chỉ thẳng về phía thành lầu… Đại quân tựa như thủy triều vỡ đê, ùn ùn kéo về cổng thành.
Cố Thậm Vi nhìn thấy, trong lòng đột nhiên thoáng chấn động.
Nàng đột ngột quay người lại, rút thanh trường kiếm ở thắt lưng, con tuấn mã đỏ sậm hí vang một tiếng, lập tức tung vó nhảy vọt lên không.
Cố Thậm Vi cúi đầu nhìn xuống, trước cổng thành có một sợi dây chăng ngang, chính là loại dây chặn ngựa đã được giăng sẵn.
Trước cổng đã chật cứng người. Lão bá gánh đòn gánh đứng trước nàng nghe tiếng ngựa hí liền quay đầu lại, lập tức sợ đến mềm cả tay chân, ngồi phệt xuống đất, mặt mày tái mét. Móng ngựa đang lao xuống, chỉ còn một nhịp thở nữa là giẫm nát!
Chỉ cần hai vó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853721/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.