Cố Thậm Vi nheo mắt, nghi ngờ liếc nhìn Giả đại sư một cái: “Chẳng phải ông muốn trả nợ sao? Không giết ta thì lấy gì trả nợ cho Tề Vương?”
Gương mặt Giả đại sư lập tức sầm lại, hừ lạnh một tiếng: “Hậu bối thời nay thật sự là phiền phức! Ta thiếu là nhân tình, chứ có phải là dương thọ đâu!”
“Huống hồ đã bao nhiêu năm trôi qua rồi? Đến rùa đen cũng ấp ra trứng! Món nợ lão phu thiếu, sớm nên trả xong từ lâu rồi!”
Cố Thậm Vi tặc lưỡi mấy tiếng: “Giữ lời hứa nhưng vẫn biết bảy mươi hai phép biến hóa, bội phục, bội phục!”
“Ta còn trẻ, nếu có trọng thương thì nằm trên giường vài tháng lại là một hảo hán. Nhưng ông đã già rồi, nếu bị thương thì mấy năm là hết đường sống tốt!”
Giả đại sư nghe vậy không nhịn được bật cười mỉa mai: “Vịt chết còn cứng mỏ! Ngươi cứ chọc giận lão phu thế này, nhỡ đâu lão phu liều mạng đồng quy vu tận với ngươi thì sao… Lão phu chết cũng chẳng sao cả, chỉ cần ba tên đồ đệ bất hiếu của ta nhớ đốt cho ta ít tranh mỗi dịp Thanh Minh là coi như cũng không thiệt.”
“Nhưng ngươi thì khác! Ngươi mới sống được mấy năm? Mối thù chưa báo, hận chưa rửa xong…”
Cố Thậm Vi nhướng mày. Hai người miệng thì đấu khẩu thăm dò, giống như lúc nào cũng có thể ngừng chiến.
Nhưng chiêu thức trên tay thì không hề có ý dừng lại, ngược lại càng lúc càng kịch liệt, mặt đất đá xanh dưới chân bị chấn động đến nát vụn, từng phiến từng phiến bị bật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853740/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.