Cố Thậm Vi dừng bước lại, nàng cúi đầu nhìn xuống đôi giày trên chân mình, đế giày đã bị máu thấm đẫm, nền trắng khi trước giờ đây đỏ như máu tươi.
Khoảng đất trống trước điện Ngự Thư Phòng, xác người nằm ngổn ngang, chất chồng lộn xộn. Phía sau, tiếng nấc cụt của Ngô Giang vẫn chưa dứt.
Cố Thậm Vi chậm rãi ngẩng đầu lên, hai bên bậc thềm dẫn vào điện, có hai hàng binh lính mặc giáp đứng chỉnh tề. Người hàng đầu tay cầm đại thuẫn, hàng thứ hai và thứ ba cầm trường cung, tiếp đến phía sau chỉ thấy rừng thương tua đỏ lay động trong gió.
Giữa đám giáp binh sát khí đằng đằng ấy, có một nam nhân trung niên mặc áo bào đỏ của Hoàng Thành tư đứng thẳng người.
Mặt mày hắn lạnh tanh, để chòm râu dê ngắn, toàn thân toát ra vẻ nghiêm nghị cứng nhắc. Ống tay áo và cổ áo của chiếc bào đỏ kia đều thêu hoa văn kim tuyến, đó chính là y phục của Hoàng Thành sứ, trước đây Cố Thậm Vi từng thấy Trương Xuân Đình mặc.
“Thật không ngờ Giả lão lại để ngươi vào được. Giang hồ thảo khấu đúng là chẳng hiểu gì gọi là trung nghĩa.”
Ánh mắt Cố Thậm Vi rơi lên sợi chỉ trong suốt quấn quanh cổ tay người kia, khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai: “Phản tặc thì lấy đâu ra mặt mũi mà nói chuyện trung nghĩa?”
Một bộ nhuyễn giáp tốt như vậy mà bị tháo ra thành một mớ chỉ, họ Trác này quả là phá của! Ở chỗ Chu Hoàn không chiếm được, thế mà nội gián trong Hoàng Thành tư này lại đeo trên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853741/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.