Cố Thậm Vi tiến vào thư phòng, trong lòng lại chẳng có lấy nửa phần nhẹ nhõm.
Mắt nàng đỏ hoe, ngón tay cầm kiếm khẽ run rẩy. Có một câu Trác Địch nói không sai, bọn họ đúng là nỏ mạnh hết đà.
Cho dù nàng còn có thể chống đỡ, nhưng bên ngoài, Ngụy Trường Mệnh và Ngô Giang chưa chắc đã cầm cự được bao lâu nữa.
Trường kiếm trong tay nàng xoay ngang quét một vòng, đám phản quân bao vây Quan gia trong phòng lại ngã xuống thêm ba người. Đúng lúc Cố Thậm Vi chuẩn bị mở một trận đồ sát, thì đột nhiên một tiếng quát lanh lảnh vang lên:
“Đều dừng tay cho ta! Quan gia đang trong tay ta! Tất cả dừng tay, nếu không ta chặt đầu hắn ngay tại chỗ!”
Cố Thậm Vi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, bất giác ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy sau lưng Quan gia, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một bóng người. Thiếu nữ kia tay cầm một đôi Nga Mi thích, chính là Mã Hồng Anh, người đã “mất tích” suốt một thời gian dài.
Quan Kính đang đứng chắn trước Quan gia, trợn trừng mắt không dám tin. Còn Lý Trọng Vân, cả người đầy máu, thì không chống đỡ nổi nữa, đầu gối mềm nhũn quỵ xuống đất.
Bên trong lẫn bên ngoài thư phòng đều rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Ngụy Trường Mệnh và Ngô Giang cũng nhân cơ hội ấy chạy vội vào.
Cố Thậm Vi lo lắng quay đầu nhìn Ngô Giang, quả nhiên, vừa nhìn thấy người trong phòng tay y buông lỏng, đại đao lập tức rơi xuống đất, phát ra một tiếng “keng” nặng nề.
“…Hồng…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853742/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.