“Thắng bại chưa phân, ngươi đã vội tự tâng bốc mình! Nếu An Tuệ mà biết, chắc chắn sẽ nghiền nát xương cốt ngươi, rải tro cho gió cuốn!”
Cố Thậm Vi vừa nói vừa bất ngờ xé toạc y bào của Ngụy Trường Mệnh, tay luồn vào trong túi tay áo hắn, móc ra con dao găm sắc lạnh sáng loáng, rồi không do dự mà đâm thẳng về phía cây đinh thép đang cắm trên ngực hắn.
Ngụy Trường Mệnh nghiến chặt môi, khẽ rên một tiếng, hai mắt tối sầm rồi hoàn toàn ngất lịm.
Cố Thậm Vi không màng đến hắn, mạnh tay xoay mũi dao một cái, cây đinh đen ngòm kia bị bẩy ra, rơi xuống đất lăn lông lốc, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
“Để ta!”
Một giọng nói run rẩy vang lên, Cố Thậm Vi quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy hai mắt Trương Xuân Đình đỏ bừng như máu.
Khuôn mặt tuấn tú kia giờ lạnh như băng giá, vẻ ung dung bình tĩnh khi xưa đã sớm biến mất, hắn đưa tay ra, mạnh mẽ n*n b*p lấy vết thương, cưỡng ép ép ra dòng máu đen ngòm độc khí…
Thấy hắn hành sự vẫn có quy củ, Cố Thậm Vi khẽ thở phào một hơi.
Nàng nhường chỗ, lập tức đứng dậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó lại thấy trước mắt tối sầm, cổ họng trào lên vị tanh nồng khó chịu.
Cố Thậm Vi loạng choạng, định dùng kiếm để chống đỡ thân mình, nhưng lại cảm nhận được một làn hơi ấm áp truyền tới từ bên cạnh, đỡ lấy nàng.
“Cố Thậm Vi, nàng sao rồi?”
Mắt mờ đầu váng, vốn định trêu chọc Hàn Thời Yến vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853744/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.