“Chi bằng ngươi kể rõ hơn một chút về vụ án giết người liên hoàn này đi.”
Cố Thậm Vi nghe Ngô Giang nói qua loa sơ sài, trong lòng không khỏi trăm mối tơ vò.
Sự việc này chẳng phải quá trùng hợp hay sao? Bọn họ vừa định tìm Viên Hoặc như một nhân chứng then chốt của vụ án, thì đúng lúc này hắn lại vì giết người mà sợ tội bỏ trốn?
Nàng và Hàn Thời Yến nghe nói đến chuyện “sát nhân cuồng ma” ở Biện Kinh là khi mới vào thành ngày hôm qua, lúc đó là do lính canh cổng thành nhắc đến.
Ngô Giang đưa tay xoa xoa đôi mắt đã khô rát của mình, sau đó lại khẽ liếc nhìn Cố Thậm Vi, trong ánh mắt ấy chứa đầy những cảm xúc khó phân, cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi ra điều chất chứa bấy lâu trong lòng:
“Cố thân nhân từ sớm đã biết Hồng Anh còn sống… vì sao lại không nói cho ta biết?”
Hắn và Cố Thậm Vi cũng xem như từng vào sinh ra tử nhiều lần, cảnh tượng khi nàng khích lệ hắn trên tầng lầu kia vẫn còn in đậm trong tâm trí.
Khi Ngô Giang nói câu này, giọng đã khàn đặc, có chút uể oải cúi đầu xuống, chỉ chăm chăm nhìn mũi giày của Cố Thậm Vi.
“Là cảm thấy ta không giữ được bí mật, sợ ta làm hỏng chuyện? Hay là nghĩ rằng…”
Cố Thậm Vi lập tức cắt ngang lời hắn: “Ta chỉ cảm thấy chuyện này không nên do ta nói ra. Đây là chuyện giữa ngươi và Mã Hồng Anh.”
“Ngươi có muốn hỏi Hàn Thời Yến một chút không, xem miệng ngươi cứng tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853762/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.