Quả nhiên là vậy.
Nàng thấy hiệu thuốc này ở khá gần phủ Viên gia, liền tiện đường dò hỏi thử một chút, quả thật ba năm trước Viên Hoặc gặp nạn do ngựa kinh, chính là lập tức tìm đại phu gần, để cho Yến Kỳ này xem thương tích.
“Chỉ là trật khớp thôi sao? Ta nghe đồn rằng khi ấy cả cái chân đều bị văng ra ngoài, phải có người cố sức ghép lại.”
Yến Kỳ thoáng ngẩn người, sau đó bật cười thành tiếng, để lộ hàm răng trắng đều đặn.
“Lời đồn đúng là có hơi quá rồi. Nếu chân mà bay ra ngoài thật, thì có là Đại La Kim Tiên cũng chẳng ghép lại nổi. Viên đại nhân thân thủ bất phàm, lúc ngựa kinh còn kịp thời nhảy xuống đất, chẳng qua là không may đạp trúng một hòn đá nhỏ nên mới trẹo chân, nếu không thì chắc chắn đã bình an vô sự.”
Yến Kỳ nhớ tới lời Cố Thậm Vi vừa nói, không khỏi cảm thán: “Có điều quả thật là ‘tái ông mất ngựa, họa phúc khó lường’.”
Ánh mắt Cố Thậm Vi khẽ lóe, Yến Kỳ nhắc đến Viên Hoặc với giọng điệu thân thuộc, hiển nhiên hai người không chỉ đơn thuần gặp nhau một lần.
“Yến đại phu có từng nghe nói về vụ án giết người liên hoàn gây chấn động gần đây ở Biện Kinh? Nghe đâu hung thủ mỗi đêm giết một người, đến nay đã liên tục sát hại năm mạng rồi.”
Yến Kỳ nghe xong, vẻ mặt có phần kỳ quái, nhìn Cố Thậm Vi cứ như đang nhìn một kẻ dã nhân từ khe núi chạy ra.
Lúc này hắn mới cẩn thận đánh giá lại ba người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853763/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.