Ngô Giang lập tức kéo cửa xe ngựa ra, hắn duỗi cánh tay quấn đầy vải trắng ra ngoài, khom người làm bộ muốn đỡ Cố Thậm Vi và Hàn Thời Yến.
Bộ dáng kia, chẳng khác nào tiểu thái giám trong cung, trước kiêu ngạo sau khúm núm.
Khóe miệng Cố Thậm Vi khẽ giật, nàng nhẹ nhàng nhún người, trực tiếp chui vào trong xe.
Tuy không đỡ được ai, nhưng Ngô Giang vẫn mặt dày theo vào: “Nếu hai người định đến cổng thành bắt hung thủ, thì cũng sẽ đi ngang nha môn Khai Phong, đến ngã ba kia thì thả ta xuống là được.”
Nói đến đây, hắn cười hì hì, xoa xoa tay: “Nếu hai người thực sự bắt được hung thủ, e là cữu phụ của ta phải lập tượng vàng cho hai người ở nhà để ngày ngày thờ phụng mất thôi.”
“Cố thân nhân, Thời Yến huynh, hai người nói cho ta nghe xem, tại sao lại là kẻ đó? Nếu cữu phụ ta hỏi, ta lại không biết, không nghe, không rõ chẳng phải mất mặt lắm sao? Trước đây chỉ có một mình ta, mất mặt thì thôi cũng được. Giờ thì có Hồng Anh rồi…”
Ngô Giang nói đến đây, hơi rụt cổ lại, bộ dạng ấy thế mà lại có chút ngượng ngùng thẹn thùng.
Cố Thậm Vi nhìn thấy, nổi hết cả da gà.
Trong xe ngựa, bầu không khí chua chát đến mức khiến người ta u mê, ngửi vào thôi cũng cảm thấy não mình chậm đi mấy phần!
“Nếu trong Biện Kinh thực sự có một tên sát nhân liên hoàn đang hoành hành, thì lúc chúng ta vào thành sao có thể nhìn thấy cảnh yên bình, an hòa như thế?”
Cuộc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853770/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.