Việc này… há chẳng phải quá mức trùng hợp hay sao?
Thái y mới hôm qua tới chẩn trị, hôm nay bệnh tình Đào Nhiên chuyển biến xấu, chết ngay trước khi bọn họ kịp đến.
Kẻ đứng sau màn tính toán chuẩn xác như vậy, chẳng lẽ lại là Diêm Vương ở Địa Phủ?
Cố Thậm Vi nghĩ vậy, liền đưa tay về phía cổ của Đào Nhiên, định bắt mạch, thuận tiện lật người hắn lại xem phía sau có vết thương nào khác hay không. Nhưng vừa mới chạm vào cổ, tay nàng lập tức cứng đờ.
Tuy cánh tay được tay áo che phủ không nhìn thấy gì, nhưng nàng vẫn cảm nhận rõ ràng một tầng da gà nổi khắp cánh tay.
Không lẽ nàng hoa mắt rồi? Sao lại có cảm giác cổ hắn vừa khẽ rung lên?
Yếu đến mức tưởng như không có, nhưng nàng thực sự cảm nhận được người đang nằm trên giường ấy khẽ run rẩy!
Trời đất! Chẳng lẽ nàng dữ đến nỗi… cả thi thể cũng sợ nàng?
Kinh ngạc chỉ thoáng chốc, Cố Thậm Vi lập tức trấn định lại. Ánh mắt nàng sắc lạnh, cổ tay xoay một cái, lập tức rút trường kiếm bên hông, không chút do dự đâm thẳng về phía Đào Nhiên đang nằm trên giường!
Đào phu nhân ngồi bên giường lập tức hét toáng lên, nhưng dù phản ứng có nhanh đến đâu, sao sánh được tốc độ ra kiếm của Cố Thậm Vi?
“Cố đại nhân, đến cả người chết cũng không buông tha sao?!”
Ngay lúc nàng ta nói ra hai chữ “người chết”, “người chết” trong miệng nàng ta đã lăn ngay vào phía trong giường. Đào Nhiên vừa động đậy, miệng vết thương trước ngực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853988/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.