Đúng vậy, là đồng hương.
Nói chính xác hơn, là đồng hương từng cùng chung hoạn nạn.
Điểm then chốt mà nàng từng lướt qua trong thoáng chốc nhưng mãi không thể nghĩ thông, chính là ở đây.
Người đất Nhạc Châu trong thành Biện Kinh đâu chỉ có một mình nàng, vì sao Hỗ đại nương lại tỏ ra đặc biệt thân thiết với nàng, còn đưa cho nàng rượu nếp uống? Là bởi năm đó Cố Hữu Niên từng làm việc thiện cứu giúp bách tính Nhạc Châu trong năm đói kém.
Trước đây, nàng và Hàn Thời Yến vẫn luôn sa vào một ngõ cụt, rằng kẻ đứng sau kia có tâm mưu nghịch, vì vậy mới trộm thuế ngân, đến khi sự việc bại lộ thì giết người diệt khẩu, không để ai sống sót.
Hắn quả thực đã ra tay diệt khẩu, nhưng nếu nói thật sự bị mưu sát, kỳ thực cũng chỉ có Tề Vương và Viên Hoặc.
Hạ tri huyện là do tham ô bị người tố cáo mà chịu án tử hình. Lý Kinh Triết chết trên đường lưu đày. Còn Giang Tuần thì lại chết vì bệnh trước khi Mã Hồng Anh kịp đi điều tra hắn.
Giang Tuần chết quá đúng lúc, thêm vào đó là phong cách hành sự trước sau quyết đoán cổ hủ của hắn, nên bọn họ mới theo lối tư duy có sẵn mà cho rằng hắn bị diệt khẩu.
Nhưng nếu cái chết của những người đó, vốn không phải là vì bị diệt khẩu thì sao?
Sau vụ án thuế ngân, Giang Tuần trở nên u sầu, tinh thần sa sút, rõ ràng trong lòng vừa áy náy vừa giằng xé.
Cách hắn làm việc, kỳ thực chẳng khác gì Hàn Kính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853996/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.