Tim hắn không khỏi đập thình thịch, một dự cảm chẳng lành cuộn trào dâng lên.
Hàn Thời Yến đưa tay vịn khung cửa, ánh mắt đảo về phía giường, vừa trông thấy vết máu loang lổ trên đó, lòng liền siết chặt lại.
Chuyện này, cực kỳ không ổn.
Phía Hoàng thành tư vốn dĩ không có gì bất thường, Cố Thậm Vi đến nghĩa trang thăm Kính Lệ xong là phải quay về ngõ Tang Tử, nhưng không những nàng không trở về, ngay cả lão ngỗ tác và Kính Lệ cũng đều mất dạng.
“Công tử, có khi nào Cố cô nương bọn họ đã gặp chuyện rồi không?”
Trường Quan theo sát phía sau Hàn Thời Yến, cũng trông thấy vết máu kia, liền vội rút loan đao ra, cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
“Không phải. Hẳn là bị người bắt đi rồi. Nếu định giết, thi thể của Kính Lệ đáng lẽ phải đang nằm trên giường mới đúng.”
“Tuy Kính Lệ bị thương, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn mất khả năng hành động. Lão ngỗ tác còn nói hắn vẫn có thể đi khắp nghĩa trang ngửi xác chết. Còn Cố Thậm Vi càng không phải người dễ đối phó, muốn bắt nàng đi một cách dễ dàng, người như thế còn chưa được sinh ra đâu.”
Hàn Thời Yến khẳng định chắc nịch.
Hắn khẽ hít hít mũi, trong không khí không có mùi gì khác thường.
Hắn cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ sau đối diện cửa chính. Cửa sổ vẫn mở, gió đêm lùa qua, khiến người bất giác rùng mình vì hơi lạnh.
“Rất có thể là dùng loại thuốc gây mê dạng hương nào đó. Kính Lệ vốn mẫn cảm với mùi lạ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853998/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.