“Ngươi đâu có cầu cưới ta, cần gì phải chứng minh điều đó với ta?”
“Hàn ngự sử từ khi sinh ra đã thuận buồm xuôi gió, chẳng lẽ ngươi yêu ai, thì người đó nhất định phải yêu lại ngươi sao?”
Trương Xuân Đình tựa vào khung cửa, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Hàn Thời Yến: “Nếu là muốn mượn thế h**p người, thì Hàn đại nhân ngươi cũng nên tự cân đo thử xem bản thân có đủ sức hay không.”
Hàn Thời Yến không chút e dè, đối diện với ánh mắt của Trương Xuân Đình: “Ừ, cân lượng như ta đây, còn chưa chịu nổi một cái bạt tai của Cố Thậm Vi.”
Rõ ràng là chỉ có Cố Thậm Vi bắt nạt hắn, Trương Xuân Đình nhìn bằng con mắt nào lại thấy hắn cậy thế mà kiêu ngạo?
Trương Xuân Đình nghẹn lời, đưa mắt nhìn Hàn Thời Yến từ đầu đến chân, sắc mặt đầy bất đắc dĩ: “Không ngờ một Hàn đại nhân mồm miệng bén như dao, mặt lại dày như thành, đúng là kẻ biết co biết duỗi, không biết xấu hổ là gì!”
Hàn Thời Yến điềm nhiên gật đầu: “Đa tạ Trương đại nhân khen Hàn mỗ là bậc trượng phu biết tiến biết lùi.”
Trương Xuân Đình nhìn chăm chú vào Hàn Thời Yến một lúc, rồi chậm rãi nói: “Tiểu sư muội của ta, nàng như làn gió tự do, như chim trời tung cánh. Khi xưa bị nhốt giữa bốn bức tường, nay vất vả lắm mới được thoát ra khỏi lồng son, đời này e rằng sẽ không bao giờ muốn quay lại.”
“Còn nhà họ Hàn các ngươi, so với nhà họ Cố, chẳng qua chỉ là cái lồng son xưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854028/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.