Hắn vốn nghĩ, Viên Hoặc đã chết, chết rồi thì chẳng còn ai đối chứng, hắn chỉ cần tùy tiện bịa ra một cái cớ là có thể qua mặt được mọi người.
Thế nhưng lời của Cố Thậm Vi lại khiến hắn bừng tỉnh.
Tề Vương là người thế nào? Tính tình do dự, lưỡng lự. Việc quyết định vào tháng Ba năm ngoái, đến tháng Ba năm nay làm được đã là nhanh rồi.
Rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến hắn vừa nghe lời Viên Hoặc lập tức treo cổ viết giấy nhận tội? Đương nhiên là vì hắn đã thấy thỏ mới chịu thả chim ưng!
Có khi nào Viên Hoặc đã đưa thuốc giả chết cho hắn rồi? Hoặc cũng có thể là đã cho Quận chúa Vân Châu uống rồi?
Nếu đúng là như vậy… thì lý do hắn nghĩ sẵn ban nãy không thể dùng nữa. Hắn không thể nói là mình chưa từng đưa thuốc cho Viên Hoặc, càng không thể vờ như không biết Viên Hoặc nghe từ đâu ra chuyện có thuốc giả chết.
Nếu không… hắn sẽ lập tức bị vả mặt y như Giang Nhị Lang thôi!
Đào Nhiên há miệng đến ngẩn người, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy hâm mộ đám văn nhân, ôi chao, giờ mà hắn có cái đầu xoay được như chong chóng thì tốt biết mấy!
Nhưng đáng tiếc, hắn không có.
“Đào đại nhân, câu hỏi này khó trả lời đến vậy sao? Nếu không thì mời quản gia của ngài ra đây nói giúp một lời. Ta có nghe nói, quản gia trong phủ của ngài vốn xuất thân hào tộc, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do ông ấy phụ trách, không có việc gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854067/chuong-405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.