“Thấy vật nhớ người.” —– Vưu Tình đứng sững sờ, lặng lẽ đứng tại chỗ nhìn bóng hình trong màn mưa kia dần dần trở nên rõ ràng. Không còn cách biệt núi non sông nước giữa Bắc Thành và thành phố Lam, không còn chỉ là giọng nói nghe được qua điện thoại mà không thấy người. Mà là, trong gang tấc. Lương Tây Triều một tay bung dù, dù cho phong trần mệt mỏi cũng không che giấu được gương mặt vẫn phong độ ngời ngời, tuấn tú lãng tử ấy. Một tay kia của anh đưa lên, nhẹ nhàng véo má Vưu Tình, cười trầm trêu chọc: “Sao thế, không nhận ra anh à?” Những ngón tay khớp xương rõ ràng chạm vào làn da trên mặt, cảm giác chân thật không gì sánh bằng. Vưu Tình cầm điện thoại còn chưa kịp cất vào túi, đã trực tiếp lao vào lòng Lương Tây Triều. Hàng mi cô run rẩy khép lại, mặt áp vào lồng ngực rộng lớn của anh, mặc cho bên ngoài mưa phùn gió tạt, chỉ cần ở trong vòng tay anh, có thân hình cao lớn của anh che chở, cô chẳng còn sợ hãi điều gì. Cú va chạm của cô gái nhỏ quả thực khiến trái tim Lương Tây Triều loạn nhịp, anh siết chặt vòng tay, ghì chặt thân hình mảnh khảnh của cô vào lòng mình. Đôi khi, một cái ôm còn có thể xoa dịu cảm xúc hơn bất kỳ hành động thân mật nào khác. Hai người cứ như vậy đứng dưới mái hiên, trong đêm mưa gió tối tăm, yên lặng ôm nhau một hồi lâu. Mãi cho đến khi Vưu Tình như đã hít hà đủ hơi thở trên người anh, “sạc đầy pin”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-tinh-y-vien-son-tu/2799246/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.