“Em vẫn là của anh, chủ nhân.” —– Đến Lương gia, Lương Tây Triều dắt tay Vưu Tình bước xuống xe. Cô cứ ngỡ sẽ đến gặp ông cụ bà cụ trước, nhưng Lương Tây Triều lại đưa cô đến thẳng căn nhà riêng của anh. Vưu Tình ngập ngừng nghiêng đầu nhìn anh. Từ lúc xuống xe nắm tay cô, cảm nhận được lòng bàn tay cô nóng hơn mọi khi, Lương Tây Triều biết cô đang căng thẳng. Lương Tây Triều khẽ cười đáp lại, bảo cô cứ thả lỏng. Để thư giãn cần có thời gian. Chứ không phải vừa đặt chân đến, ngoài việc đối mặt với môi Tr**ng X* lạ, còn phải đối mặt với những người lạ, áp lực nhân đôi. Vưu Tình hiểu ý anh, khẽ mỉm cười. Người đàn ông này đôi khi trông có vẻ không đứng đắn, nhưng luôn suy nghĩ cho cô trong từng chi tiết nhỏ. Trên đường đi, Vưu Tình cũng quan sát xung quanh. Họ đi qua mấy dãy hành lang và những khoảng sân vườn cổ kính rêu phong, tiếng nước chảy róc rách từ Kỳ Sơn vọng lại bên tai, cuối cùng cũng đến được nơi ở riêng của Lương Tây Triều. Một căn nhà tọa bắc hướng nam, vuông vắn rộng rãi, yên tĩnh và tiện nghi, là nơi tốt nhất trong Lương gia rộng lớn này, chỉ sau nơi ở của ông cụ và bà cụ. Cậu Năm được cưng chiều đến mức này, quả nhiên không ai trong Lương gia sánh bằng. Đi vào khu vực ở của anh, Lương Tây Triều nắm tay cô gái của anh, tỉ mỉ giới thiệu từng ngóc ngách. Vưu Tình cũng tỏ ra khá tò mò, im lặng lắng nghe, cuối cùng ánh mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-tinh-y-vien-son-tu/2799253/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.