“Nhất kiến chung tình, anh theo đuổi em ấy.” —— Chiều tối thứ Sáu, Vưu Tình từ phòng thí nghiệm bước ra, trên WeChat có tin nhắn mới từ Lương Tây Triều. 【 Hôm nay Bạn gái mấy giờ tan làm? 】 【 Anh qua đón em nhé? 】 Ngay sau đó là một sticker hình bàn tay đang nâng niu đầu mèo Tiểu Quất. Vưu Tình nhìn màn hình, khẽ mỉm cười, trả lời —— 【 Bây giờ. 】 【 Không cần đón đâu, em tự lái xe qua. 】 Tắt máy tính, Vưu Tình xách túi vào thang máy, xuống bãi đỗ xe nhân viên ở tầng hầm một. Trước khi lên xe, Vưu Tình cúi đầu nhìn bộ đồ trên người mình, một bộ váy vest công sở màu đen bình thường. Cô mở định vị xem tình hình giao thông, từ đây về nhà thay đồ rồi lại chạy đến địa điểm tối nay, có chút hơi phiền phức. Lương Tây Triều nói là đi cùng anh tham dự một buổi tụ họp bạn bè, chắc cũng lại là đám Lục Bạc Niên. Toàn người quen cũ cả, cô cũng không câu nệ, lên xe, khởi động rồi rời đi. Điểm đến là một hội quán kiểu Trung Hoa tên Duyệt Nhiên. Vưu Tình đỗ xe xong, theo sự dẫn đường của nhân viên giữ cửa đi về phía phòng riêng. Ánh mắt cô vô tình liếc sang phía bên phải không xa. Vưu Tình khẽ nheo mắt, bất giác đi chậm lại. Trần Tuyết Vi, trong bộ váy hàng hiệu màu rượu vang, đang đứng ở quầy lễ tân nói chuyện với nhân viên. Thành phố Bắc này nói nhỏ cũng không nhỏ. Lần trước gặp Trần Tuyết Vi là ở trung tâm thương mại.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-tinh-y-vien-son-tu/2799254/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.