“Em rất nghe lời anh.” — Sáng hôm sau tỉnh dậy, chỉ có một mình Vưu Tình trong phòng, trên người cô mặc một chiếc váy ngủ. Tối qua sau khi mọi chuyện được định đoạt, luật sư Tào rời đi, Lương Tây Triều hỏi cô có muốn uống rượu không, cô nói muốn. Cả hai đều uống, nhưng không đến mức say, sau đó họ xem một bộ phim trong phòng khách. Đã cố tình chọn một bộ phim hài, nhưng Vưu Tình không thấy có điểm nào buồn cười, cuối cùng dưới tác dụng của cồn, cộng thêm việc mấy tiếng trước vừa khóc một trận, tinh thần đã tiêu hao. Bộ phim còn chưa chiếu xong, cô đã ngủ thiếp đi trong lòng anh. Hiện tại trên người cô rất thoải mái, Lương Tây Triều tối qua đã tắm cho cô. Tung chăn ra, Vưu Tình xỏ dép lê đi thẳng vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt, thay một bộ đồ mặc ở nhà, rồi cô kéo cửa phòng ra. Từ phòng khách tầng một vọng lên tiếng kêu meo meo đầy phấn khích của Tiểu Quất. Cô đi xuống lầu, liền nhìn thấy Lương Tây Triều một tay cầm bút laser trêu Tiểu Quất, tay kia giơ điện thoại đang nói chuyện. Là điện thoại của luật sư Tào. Thấy cô xuống, Lương Tây Triều nói với đầu dây bên kia một câu rồi cúp máy, sải bước lớn đến ôm vai cô nói: “Dậy sớm vậy?” Vưu Tình nhìn đồng hồ của anh, thì ra mới 8 giờ sáng. Ngoài cửa kính phòng khách sáng loáng là bầu trời xanh biếc, nắng sớm mờ ảo, những cành cây xanh um khẽ lay động theo gió cùng hương thơm ngào ngạt khắp sân vườn. Gần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-tinh-y-vien-son-tu/2799261/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.