Những ngày sau đó, Lý Doanh và Thôi Tuần ở lại thư quán, thong dong gảy đàn dưới gió mát, đánh cờ dưới trăng, sống những ngày an yên vui vẻ. Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của nàng, sức khỏe hắn cũng khá hơn nhiều so với khi vừa trở lại Trường An.
Đến ngày thứ bảy, khi ván cờ cuối cùng sắp hạ xong, Thôi Tuần cầm quân đen đặt vào vị trí Thiên Nguyên, [1] khẽ cười nói: “Minh Nguyệt Châu, nàng thua rồi.”
[1] Nếu mình không nhầm thì đôi trẻ đang chơi cờ vây. Bàn cờ vây có hình vuông, có 19 đường ngang dọc giao nhau, tạo thành 361 giao điểm. Trên bàn có 9 chấm đen gọi là sao, giúp người chơi dễ dàng định vị trên bàn cờ. Sao chính giữa bàn cờ thường gọi là Thiên Nguyên hay tengen. Lý Doanh buồn bực tự gõ đầu: “Vừa rồi ta không nên đi nước đó.” Nàng thở dài, thản nhiên nói: “Nhưng cờ đã xuống là không hối hận, thua thì thua thôi, nào phải ta chưa từng thắng chàng.” Sự thẳng thắn, phóng khoáng ấy, quả thật đúng như câu nói: Cờ phẩm như nhân phẩm. Thôi Tuần chăm chú nhìn gương mặt trắng ngần như ngọc của nàng, nhất thời chẳng nỡ rời mắt. Hồi lâu sau, hắn mới khẽ nói: “Minh Nguyệt Châu, ta phải đi rồi.” Đào Nguyên có đẹp đến đâu thì hắn vẫn phải quay về nơi trần thế. Lý Doanh nhìn hắn, bỗng mỉm cười: “Được, ta đợi chàng trở về.” Lần này nếu không thành công thì chính là xả thân. Nhưng nàng tin rằng, hắn nhất định sẽ thành công. – Quả nhiên, khi Thôi Tuần đặt chân vào phủ Thôi Tụng Thanh, Thôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321642/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.