🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Ngay lập tức, ta hối hận.

Tại sao ta lại đổ… nước nóng đến mức này?

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Khi cảm thấy thời cơ đã đến, ta nhẹ nhàng đứng dậy khỏi mặt nước, sóng nước tung tóe khắp nơi.

Mỹ nhân xuất dục (giai nhân vừa bước ra từ bồn tắm),kiều diễm yêu kiều, hắn há có thể không động tâm?

Ta khẽ cắn môi, đôi mắt long lanh e lệ, nhếch môi cười duyên, vừa định thả một ánh mắt mê hoặc về phía hắn…

"Xoẹt!"

Một ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, lưỡi d.a.o sắc bén đã kề lên cổ ta.

Không kịp đề phòng, ta lập tức đông cứng, không dám nhúc nhích.

Thanh đao của hắn sắc bén vô cùng, chỉ cần một chút lực, ta ắt sẽ đầu lìa khỏi cổ.

"Ngươi đang làm gì?"

Môi mỏng của hắn khẽ mở, giọng nói lạnh lẽo như băng sương.

Ta run rẩy:

“Nô… nô… đã mến mộ tiểu khả hãn từ lâu… Chỉ cầu…”

Những lời này thật khó để thốt ra, ta cúi đầu, gương mặt nóng bừng như bị thiêu đốt, vô thức cắn nát môi mình, m.á.u hòa vào nước rơi xuống từng giọt.

Ta khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đáy mắt ngập nước, ngân ngấn lệ, khẽ thì thào:

“… Một đêm hoan hảo…”

Hắn sững sờ trong giây lát, lưỡi d.a.o trong tay dần dần hạ xuống, thần sắc băng lãnh tựa như tuyết đầu đông cũng có chút tan chảy.

Ánh mắt hắn thay đổi, chợt mang theo một tia xâm lược, từng chút từng chút lướt qua người ta.

Y phục mỏng manh ướt đẫm dính sát vào cơ thể, xuân sắc hiển lộ.

Đột nhiên, hắn cúi người về phía ta.

Ta chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, đến khi tỉnh táo lại thì phát hiện mình đã rơi vào lòng hắn.

Nhiệt độ trên lồng n.g.ự.c hắn phả vào da thịt ta, bên cạnh đống lửa cháy hừng hực, bóng hắn áp xuống từng chút một.

Hắn ôm ta từng bước từng bước tiến về phía giường.

Trong đầu ta hiện lên những hình ảnh xấu hổ, trái tim đập rộn ràng.

Ta bất giác ôm chặt lấy hắn hơn, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi vô hình.

Sau đó, ta bị ném ra khỏi trướng.

Cả người ta ngã ngồi xuống đất, m.ô.n.g đau ê ẩm.

Ngồi trên mặt đất, ta đầy hoang mang.

Có chút không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, hắn cúi xuống nhìn ta, ánh mắt tựa như thần linh giáng thế nhìn xuống con kiến hèn mọn.

"Hãy đưa nàng ta về."

Hắn lạnh lùng ra lệnh cho đám thị vệ, sau đó xoay người bước vào trướng, chẳng buồn ngoảnh lại.

Trên đường trở về, bọn thị vệ không ngừng giễu cợt:

"Loại tiện nhân như ngươi cũng dám trèo lên giường của Tiểu Khả Hãn?"

"Ngay đến đệ nhất mỹ nhân Bắc Địch còn không lọt vào mắt xanh của người, ngươi nghĩ mình có tư cách gì?"

Ta hờ hững quét mắt nhìn bọn chúng. 

Chắc chưa từng có nô lệ nào dám khiêu khích bọn chúng, nên một tên vung tay, tát thẳng vào mặt ta.

Lực không nhẹ, một bên má ta lập tức sưng lên, khoé môi rướm máu.

Lại một bàn tay nữa vung lên, ta lập tức bắt lấy cổ tay hắn, lạnh giọng:

"Ngươi là thứ gì mà dám đánh ta?"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Rồi ta cúi xuống, kéo chặt tấm áo khoác trên người:

"Nhìn cho rõ, ta đang khoác áo của ai?"

Hơi thở bọn thị vệ khựng lại.

"Lần trước, nữ nô bị đuổi ra khỏi trướng, không một mảnh vải che thân, còn bị đánh đòn tàn nhẫn."

"Nhưng lần này, Tiểu Khả Hãn lại khoác áo cho ta, còn sai các ngươi hộ tống ta về."

"Vì sao, các ngươi thử nghĩ xem?"

Bọn chúng nhất thời câm lặng, không dám động thủ nữa.

 

Hôm nay tuy kế sách thất bại, nhưng ta đã nhìn ra một tia dung túng trong mắt U Lặc Hoài dành cho ta.

Chỉ một tia thôi, nhưng cũng đủ để ta được nước lấn tới.

Nếu hắn chưa động lòng, vậy ta sẽ châm thêm lửa.

 

Mấy ngày sau, tại yến tiệc vương tộc, ta đứng hầu một bên, châm rượu cho U Lặc Hoài.

Hắn lạnh lùng liếc qua ta một cái, sau đó chẳng hề để mắt tới nữa.

Hắn không biết, trong vò rượu ta đang cầm có hòa thêm mê dược.

Ta nhìn chằm chằm vào chén rượu trong tay hắn, tim như nhảy lên đến tận cổ họng, vừa căng thẳng vừa kích động.

Chỉ cần hắn uống ngụm rượu này…

Nhưng ngay lúc ấy, một bàn tay đột nhiên kéo ta sang bên.

Là Vương thúc của U Lặc Hoài, U Lặc Thoát.

Hắn đã uống say khướt, ôm chặt lấy ta, hơi thở nồng nặc mùi rượu và mồ hôi khiến ta suýt nghẹt thở.

Hắn giật lấy vò rượu từ tay ta, ngửa cổ uống một hơi.

Chỉ trong chốc lát, hắn bắt đầu nóng bừng, ánh mắt tràn đầy dục vọng, cười dâm đãng nhìn ta.

Ta thầm kêu không ổn.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.