Nhận thức của Lillian trở lại với sự đưa đẩy cứ lặp lại một cách phiền toái. Cô rề rà thấu hiểu rằng cô đang bị vận chuyển trong một cỗ xe ngựa, nhồi nhún trên đường với tốc độ tên bắn. Một mùi hương kinh dị sực nức khắp nơi…một loại dung môi đậm đặc như nhựa thông. Cựa quậy trong bối rối, cô nhận ra tai cô bị ấn mạnh vào một cái gối nhét cứng với một vài vật chất cô đặc kê cao. Cô buồn nôn ghê gớm, như thể vừa bị đầu độc. Với mỗi hơi thở đều làm cổ họng cô bỏng rát. Cơn buồn nôn chộn rộn khắp người cô như những làn sóng dâng trào. Cô rên rỉ kháng cự, trong khi đầu óc đờ đẫn của cô làm việc để giải thoát khỏi những giấc mơ quái dị.
Hé mắt ra, cô nhìn thấy một thứ gì đó ở bên trên…một khuôn mặt có vẻ lao vút như ngọn lao về phía cô và thoáng vụt mất. Cô cố hỏi, cố tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng đầu cô dường như vẫn chưa thống nhất với phần cơ thể còn lại. Và dù cô mơ hồ khả năng nói chuyện, thì những từ phát ra từ miệng cô vẫn lắp bắp.
“Suỵt…” Một bàn tay to lớn đặt lên đầu cô, xoa bóp da đầu và thái dương “Nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ nhanh chóng đến nơi thôi em yêu. Chỉ cần nghỉ ngơi, và thở đều”
Lillian hoang mang nhắm mắt và cố đôn đốc não cô liên hệ với quá trình thường lệ của nó. Một lúc sau, cô kết nối giọng nói với hình ảnh “St. Vincent…” cô lẩm bẩm, lưỡi cô không linh hoạt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-ky-dieu-cua-mua-thu-it-happened-one-autumn/173992/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.