“Anh Đông Đông? Lẫm Đông?” Hàn Cừ giơ con bạch tuộc nướng thơm lừng khua khua trước mắt Lẫm Đông, “Sao thế?”
“A——” Lẫm Đông vội vàng nhận lấy, nhưng lại không nhìn vào mắt anh Hàn, “Không sao, nướng xong rồi à, cảm ơn anh.”
Trong sân nhỏ lại nhóm bếp than hồng. Hàn Cừ từ trường học Calis về, thấy vẫn còn sớm, anh ghé qua chỗ ngư dân dạo một vòng, mua về ít hải sản tươi sống còn nhảy tanh tách, rồi gọi điện báo cho Lẫm Đông. Lúc Lẫm Đông về trông có vẻ vui, nhưng nụ cười hơi gượng gạo. Ban đầu Hàn Cừ còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi hai người cùng nhau xiên hải sản, nhóm lửa, Lẫm Đông cứ lơ đễnh mất tập trung, ánh mắt cũng thường xuyên né tránh anh.
“Có chuyện gì xảy ra à?” Hàn Cừ vừa quét dầu lên con tôm lớn vừa hỏi.
Lẫm Đông lắc đầu, lảng sang chuyện khác: “Con bạch tuộc này dai ghê.”
“Hay nướng thêm một chút nữa nhé?”
” Không cần không cần, tôi thích ăn dai dai.”
“Nhưng lần trước cậu bảo mềm một chút ăn ngon hơn mà.”
Lẫm Đông khựng lại, rồi lại nhìn đi chỗ khác. Kể từ khi nhận ra mình vẫn chưa thể đến gần Hàn Cừ, cậu trở nên vô cùng bất an và nóng nảy, cảm giác chán ghét bản thân đã lâu không xuất hiện lại trỗi dậy. Khi nghe Hàn Cừ nói tối nay về nhà ăn hải sản nướng, cậu không những không cảm thấy hào hứng vui vẻ, mà ngược lại còn muốn trốn tránh.
Cậu sợ hãi cảnh ngồi quây quần bên bếp than hồng ấm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-nhay-xoay-tron-cua-lam-dong/3004476/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.