Minh Trạc chậm rãi nói: “Cô ấy họ Lâm.”
Hướng Đông “ồ ồ” hai tiếng, quay đầu đợi Văn Đàn đến gần mới lên tiếng: “Chào cô Lâm.”
Văn Đàn nói: “Xin chào.”
Trong lúc đó, Tần Uyển Uyển đã cúi người lên xe.
Họ xuất phát lúc 7 giờ đúng.
Bầu trời vốn đen kịt, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tia sáng mỏng, tầm nhìn xung quanh dần rõ ràng.
Hướng Đông giống như một chú mèo máy Doraemon, chốc lát lại lấy ra thứ gì đó từ trong ba lô, hỏi Tần Uyển Uyển và Văn Đàn có ăn không.
Tần Uyển Uyển mất kiên nhẫn: “Anh phiền quá, không thể để em ngủ một giấc yên ổn sao?”
Hướng Đông lập tức im miệng, trong xe bỗng chốc yên tĩnh.
Bầu không khí ngượng ngùng kéo dài một lúc, Minh Trạc nghiêng đầu: “Còn nửa tiếng nữa, cô có thể ngủ một lát.”
Văn Đàn khẽ lắc đầu: “Tôi không buồn ngủ.”
Hướng Đông tiến lại gần một chút, hạ giọng hỏi: “Cô Lâm bị cảm sao?”
Văn Đàn theo bản năng sờ khẩu trang trên mặt, hắng giọng: “Vâng, một chút thôi.”
“Tôi có mang theo thuốc, cô có muốn uống không?”
“Cảm ơn, không cần đâu, tôi đã uống rồi.”
Hướng Đông lại nói: “Mọi người đã đi chơi ở đâu rồi, chúng tôi vừa từ Xin Co đến hôm qua.”
Văn Đàn nói: “Chưa, chúng tôi… chỉ ở gần đây, không đi nơi khác.”
“Vậy cũng tốt. Mọi người đã nhìn thấy mặt trời mọc trên núi tuyết chưa? Chúng tôi đến đây chính là vì điều này.”
“Ngày đầu tiên tôi đến đã nhìn thấy đỉnh Namcha Barwa, nhưng vẫn chưa nhìn thấy mặt trời mọc trên núi tuyết.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729776/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.